Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Tập thơ quái đản của nhóm 'Ngựa trời' - ThoTre.Com

Tập thơ quái đản của nhóm 'Ngựa trời'


Một trong năm tác giả nữ này là Phạm Thị Thùy Linh, biệt hiệu Lynh Bacardi, sinh năm 1981 tại Lâm Đồng. Tự giới thiệu về mình, Lynh Bacardi đã tuôn ra những câu quái gở như sau: “Một sinh vật có nhiều răng và móng vuốt. Khi thần kinh bị kích động thì thơ tiết ra từ những lỗ chân lông”. Chả thế mà trong bài thơ nhan đề “Chở thuê”, Lynh Bacardi viết: “Tiếng rên rỉ dòng nước trắng ứ bầu vú. Em vật vã cánh cửa mình chưa kịp khép kìa...”. Hay như bài “Đoạn kết”, Lynh Bacardi chắc chẳng còn biết liêm sỉ là gì: “Em mặc cả (...) anh về số lượng”.

Bà Trần Thị Lan, người đã có gần 30 năm dạy môn Văn tại một trường THPT ở Tp.HCM lắc đầu: “Tôi vẫn thường giảng cho các em học sinh, rằng thơ là kết tinh của những cảm nhận về cuộc sống, con người, là những suy tư, trăn trở, hy vọng và tuyệt vọng, khổ đau và hạnh phúc... Nhưng tôi không thể tưởng tượng lại có những dòng thơ tục tĩu đến như thế. Nếu học sinh của tôi đọc được, chúng sẽ nghĩ sao về thơ?...”.

Tuy nhiên, chẳng những đã không nhận ra cái bẩn thỉu, trụy lạc trong những câu chữ được gọi là “thơ”, Lynh Bacardi còn lớn tiếng xuyên tạc các cơ quan chức năng Việt Nam khi được một tờ báo phản động của một nhóm người Việt ở nước ngoài  phỏng vấn: “Sự kiện tập thơ bị thu hồi với tôi chẳng thể gọi là nỗi sợ, mà chính xác là thất vọng, bởi cái cách mà những kẻ gác cánh cửa văn chương đối xử với một tác phẩm...”. Nghe câu trả lời của Lynh Bacardi, người ta lấy làm ngạc nhiên bởi lẽ thu hồi một tập thơ mà nội dung của nó đầy rẫy những câu chữ bẩn thỉu, không chỉ là trách nhiệm của các ngành chức năng, mà còn là yêu cầu của xã hội.

Lật vào những trang trong, chân dung Lynh Bacardi với khuôn mặt dán đầy những hạt hình tròn màu trắng, Nguyễn Thị Phương Lan thì giữa môi là một lằn kẻ dọc, hai bên thái dương chạy đến gần sát đuôi mắt là hai bệt màu, Khương Hà mặt trát nham nhở phấn trắng, còn trên mặt Nguyệt Phạm là nguyên một vệt lớn, kẻ từ chân tóc chạy xuống mắt, xuống cằm. Riêng “nhà thơ” Thanh Xuân, một nửa khuôn mặt dán đầy những mẩu... báo! Đáng tiếc thay, một tập thơ kinh dị như thế, lại được liên kết với Công ty Văn hóa truyền thông Nhã Nam in ấn và phát hành.

Thanh Xuân là “nhà thơ” thứ hai mà chúng tôi nêu lên trong bài báo này. 25 tuổi, tốt nghiệp cử nhân kinh tế nhưng dưới mắt Thanh Xuân, sinh viên thay vì là một trong những thành phần ưu tú của xã hội, thì “nhà thơ” lại hạ bút, viết những câu “thơ” như sau: “Bên cửa sổ tôi nhìn thấy một thằng sinh viên thiếu tiền trọ học đang cố nhòe nhoẹt giới tính của mình tưởng tượng tình ái với một ông già...”.

Từ trên xuống, từ trái sang: Khương Hà, Thanh Xuân, Lynh Bacardi, Phương Lan và Nguyệt Phạm.

Anh Nguyễn Văn Nam, người học chung Khoa Tài chính, Tín dụng tại Đại học Kinh tế với Thanh Xuân nhận xét: “Hồi ở trường, bạn ấy có hơi quậy một tí, nhưng không ai ngờ lại quá trớn như thế. Bữa phát hành tập thơ, Thanh Xuân có tặng tụi tôi vài cuốn. Đọc xong chóng mặt. Tôi hoàn toàn đồng ý với việc thu hồi...”. Kim Lan, bạn học chung với Thanh Xuân, lắc đầu: “Đọc mấy câu thơ như “Bên cửa sổ tôi nhìn thấy thằng tình nhân tuyệt vời lớn hơn 19 tuổi của em đang cần mẫn chuyển vào tài khoản của em một thù lao nho nhỏ...”, thì tôi thấy bệnh hoạn hết sức”. Ấy vậy mà khi trả lời phỏng vấn của một tờ báo phản động hải ngoại, Thanh Xuân vẫn leo lẻo: “Tôi đi học đúng tuổi, tốt nghiệp đại học tại Việt Nam, đi làm công chức, đóng thuế đầy đủ, giấy chứng minh nhân dân, bằng lái không thiếu cái nào, chưa lần nào vi phạm pháp luật. Tôi dài dòng chỉ để nói một điều: Hành vi có văn hóa xuất phát từ một tư tưởng có văn hóa...”. Chẳng lẽ những câu thơ bệnh hoạn, dung tục, bức chân dung “không giống ai”, lại được coi là có văn hóa, xuất phát từ một... tư tưởng có văn hóa?

“Nhà thơ” thứ ba: Khương Hà, năm nay vừa tròn 21 tuổi. Trong tập “Dự báo phi thời tiết”, ngoài những câu, chữ tối nghĩa, viết ra như thể đánh đố người đọc, Khương Hà không ngần ngại đưa những nhân vật huyền thoại mà cả thế kỷ nay - và hàng bao thế kỷ nữa, vẫn là những nhân vật được cả trẻ con lẫn người lớn say mê, thích thú, vào... dâm thơ: “Công chúa ngủ trong rừng giật mình thức dậy vì bị muỗi cắn. Phát hiện ra tia nhìn thèm khát bất lực của Aladin phía ngoài song cửa sổ vì gã Thần Đèn đang mê mải động phòng với nàng Tiên Cá”. Chao ơi, ông vua chuyện cổ tích Andersen, anh em nhà Grim và cả xứ sở thần thoại Ba Tư nếu có sống lại, chắc sẽ phải ngơ ngác tự hỏi vì sao những nhân vật hiền lành, hướng thiện của mình, lại bị “nhà thơ” Khương Hà trát lên mặt một lớp bùn đen. Ấy vậy mà khi trả lời phỏng vấn, Khương Hà biện minh: “Lý do chính là người ta vẫn còn thành kiến không hay với chuyện sex trong văn chương, và e sợ vượt tầm kiểm soát... Thật buồn cười vì người ta cho rằng tập thơ không phù hợp với văn hóa Việt Nam”. Từ bao đời nay, văn hóa Việt Nam làm gì có những tập thơ mà câu chữ đọc lên thấy buồn nôn: “Chiếc drap trải giường sau cơn cuồng lạc trơ trơ vô cảm giữa mớ hỗn loạn bầy nhầy...”.

“Nhà thơ” thứ tư mà chúng tôi muốn đề cập đến trong tập thơ “Dự báo phi thời tiết”, là Nguyệt Phạm. Tên thật là Phạm Thị Ngọc Nguyệt, sinh năm 1982 tại Đồng Nai và tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, báo chí Trường đại học Khoa học - Xã hội và Nhân văn Tp. HCM. Cũng như ba “nhà thơ” kia, rải rác trong thơ Nguyệt Phạm, vẫn chỉ là những câu, chữ đại loại như: “Những ngón tay sần lên sục sạo khắp khe hang đồi núi vực sâu”. Trong một bài thơ đề tặng nghệ sĩ saxo Trần Mạnh Tuấn (bài ngẫu hứng Sarxn'Art), Nguyệt Phạm đã ví những khán giả đến nghe tiếng kèn của Trần Mạnh Tuấn, là: “Cầu thang màu rượu đổ ập xuống đầu lũ lợn lao nhao, ngây ngô... Anh già ngồi run đùi, run run đầu trọc, tơ tưởng đến thời son trẻ...”. Riêng đoạn sau cũng của bài thơ này, Nguyệt Phạm viết: “Ở đây toàn dân trí thức. Chẳng có em út đập phá...”. Cách miêu tả ấy trong thơ Nguyệt Phạm đã xúc phạm tới một số nghệ sĩ, không thể không phê phán.

“Nhà thơ” cuối cùng trong tập thơ này là Nguyễn Thị Phương Lan, sinh năm 1981 tại Lâm Đồng, tốt nghiệp Khoa Báo chí Ngữ văn Trường đại học Khoa học - Xã hội và Nhân văn Tp.HCM năm 2004. Trong các bài thơ của “nhà thơ” Phương Lan, nhiều câu, chữ không thể tìm thấy ở bất kỳ một cuốn từ điển tiếng Việt nào, chẳng hạn như: “bật bứ”, “ngột khởi”... thì lại còn những cái khó hình dung được: “... Là ngày của nàng. Là ngày chảy máu. Cơn đam mê ngột khởi từ hai thân thể trái mùa... Ghìm chặt nhau không chọn ngày". Trả lời phỏng vấn của một tờ báo phản động hải ngoại, “nhà thơ” Phương Lan cho rằng: “Chúng tôi ra Hà Nội mang theo rất nhiều những con mắt chờ đợi của anh em văn nghệ Sài Gòn...”. Chẳng hiểu “những anh em văn nghệ Sài Gòn” mà Phương Lan đề cập đến là ai, khi mà tất cả những nhà văn, nhà thơ tên tuổi, hiện đang sinh sống, làm việc tại Tp.HCM khi được hỏi cảm nghĩ về tập thơ “Dự báo phi thời tiết”, đều có cùng câu trả lời: “Bẩn quá! Không chấp nhận được”.

Tập thơ đã được in và phát hành là điều đáng tiếc. Các cơ quan chức năng đã có quyết định thu hồi tập thơ quái gở này. Mặc dù đã muộn, nhưng nó vẫn là bài học không bao giờ cũ đối với những người trực tiếp làm công tác biên tập, thẩm định và phát hành sau này.

Theo ANTG


  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Tin văn

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang