Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Bài hát ru hoa sen (chùm thơ) - ThoTre.Com

Bài hát ru hoa sen (chùm thơ)


BÀI HÁT RU HOA SEN

 

Ngủ đi những đoá sen
Sen mọc bên nhà em

Ta hái về thành phố
Đêm nay Từ Sơn ta nhớ
Đêm nay Từ Sơn còn nhớ ta?

Ngủ đi những đoá hoa
Giấc mơ yêu nồng thắm của ta
Hết khổ đau lại chập chờn hy vọng
Hạnh phúc là gì, hạnh phúc có thật không?
Ôi những đoá sen dè dặt cánh hồng...

Ngủ đi những đoá hoa vợ chồng
Ta ru hoa một đêm dài đơn độc
Và em nữa, đã bao giờ em khóc
Trước hồn sen trong vắt một ước nguyền
Trước những cánh sen quay trong gió như thuyền?

Ngủ đi - nhưng đừng vào lãng quên
Những bông hoa ta hái về chậm trễ
Ta thương em mà không sao thưa được

Ta yêu em mà không sao nói được
Sen ngủ trong bình, em thức trong ta...

Ngủ đi những đoá hoa lạ nhà
Hãy mơ giùm ta một mùa đôi lứa
Đêm nay hồn ta hé nở
Nhớ một đầm sen
Thổi gió dài tóc em...

 

 

SƠN TÂY MỘT PHÍA

 

Mưa nhè nhẹ rất thương choàng lên phố nhỏ

Những chiếc lá bàng trong ngõ vắng lang thang

Thành hào cũ phong bao một bài thơ cổ

Chẳng biết dành tặng ai, yên tĩnh quá chừng!

 

Bỏ lại sau lưng những dặm dài cát bụi

Những ưu phiền, thành bại tuổi ba mươi

Mẹ ơi mẹ con lại về bẻ củi

Bữa cơm chiều cuối năm nghe lửa réo quanh nồi.

 

Chúng con như những chiếc lá bàng phiêu du trong gió

Vẫn khát nửa hồn mình được yên tĩnh tựa chiều nay

Em hiền dịu rất thương lấy chồng nơi chân núi

Biết xuân này có trở lại Sơn Tây?

 

 

THÊM MỘT

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một - phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm một chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay

 

 

MAI EM VỀ NHÀ CHỒNG

Tặng N.A.T sau một đêm mưa Xuân Hòa

 

Cớ sao mắt em buồn như đêm mưa xứ đồi

cớ sao cơn mưa xứ đồi lại đến cùng anh

đêm thương buồn giữa hạ?

 

Chỉ còn đêm mưa này

ngày mai em về nhà chồng

mưa giăng trắng cánh đồng

phố xá sau lưng, bạn bè trăm ngả

anh nhìn em qua mưa hun hút dường dài...

 

Mọi sự đều không đúng lúc

đã quá muộn để nói lời yêu thương

lại quá sớm khi nói lời giã biệt!

mai em về nhà chồng

hết rồi những cơn mưa ướt mái đầu con gái

một đêm nào chúng ta chia tay

bong bóng nước dưới chân dập dờn nghìn hoa  trắng...

mai em về nhà chồng

mưa theo em ròng ròng thương nhớ

mai em về nhà chồng

nước mắt gửi vào mưa âm thầm khung cửa...

 

Anh thức qua đêm nhìn mưa

anh thức qua năm tháng nhìn em

anh thức qua cuộc đời nhìn tình yêu

bong bóng nước trôi xuôi vỡ nghìn hoa cánh trắng

đâu rồi dấu chân em

in mòn thời thiếu nữ?

 

Cớ sao mắt em buồn như đêm mưa xứ đồi

chỉ mình anh nhận thấy?

sớm mai ra là góc bể chân trời

chúng mình xa nhau mãi mãi

đưa tiễn một thời con gái

mưa bây giờ lùa ướt tóc anh...

 

3 giờ sáng 19.6.1990

 

 

KHÔNG ĐỀ

 

Một con đường khác một chân trời khác

em hãy đi đi…

 

Một vòng tay khác một lời ru khác

Em hãy ngủ đi…

 

Mây bay đầu núi sương giăng cuối ghềnh

còn đây thơ Trần còn kia nhạc Trịnh

xa vời ngàn giấc mơ yêu.

 

Những vui buồn như giấy thếp sang trang

khóc cũng thế mà hát thì cũng thế

anh đang nhìn em đây!

 

Anh ở lại cùng mùa đông lỗi nhịp

như chú sẻ buồn nép mái hiên xưa

những cọng rơm vàng xao xác trong mơ

 

Một con đường khác một chân trời khác

em hãy đi đi…

                                               

 

 

KHAU VAI

Có những con đường không thể tới thành Rome, nhưng Khau Vai thì tới…

Một người đi tìm một người
bao nhiêu người đi tìm bao nhiêu người?
Khau Vai buồn như đá
nước mắt người già mài trên má
đâu rồi thời rung reng vòng bạc lắc đồng?


Em kìa, những cây sa mộc lặng lẽ trong thung
chúng đang nghĩ gì?
em đang nghĩ gì?


Nếu một mai mình không lấy được nhau
em có đi tìm anh
qua điệp trùng đá sắc
những Khau Vai bầm dập dấu chân người?

Trời ơi Khau Vai
Khau Vai nhìn qua nước mắt
bao bong bóng về trời
thương buồn gửi lại…


Những cuộc tình vụng dại
những cuộc tình khôn ngoan
đã sống và đã chết ở nơi này
không khôn ngoan không vụng dại
chỉ lặng chìm như đá
chỉ bời bời như mây


Chúng ta sa mộc chiều nay
em hai mươi thoắt thành ngàn tuổi
em có anh xa xót thế này sao?


Quỳ trước núi mà tin thôi em ạ
ai trong đời chẳng có một Khau Vai
nhọn sắc đá tai mèo
cứa vào thương nhớ

Hãy nhìn nhau nhìn nhau trước gió
em sẽ thấy một Khau Vai trong số phận chúng mình.

 

                                                Khau Vai 2007- Lục Nam 2008

 
 

  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Không gian thơ

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang