Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ) - ThoTre.Com

Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)


CÁI ĐẸP KHÔNG ĐẾN VỚI CHÚNG TA!

 

Tiếng sấm trong mưa từ xa xôi

Nói điều gì qua hơi cỏ non mát lạnh…

Ngọt ngào dâng những cánh đồng

Loài ếch là người truyền tin trung thực và hăm hở

Nhưng giống như việc tự huỷ hoại mình

Chúng ta đã lột da những cặp ếch đón mưa trước khi có thể hiểu được lời sấm định mệnh

Bản nhạc côn trùng trên đồng mưa hân hoan thương tiếc

Không để ý đến những âm mưu rình bắt và ăn thịt

Kẻ tàn sát không nghe thấy gì khác ngoài công cụ của mình

Và cuộc truy đuổi mãi mãi

Và cuộc hiến sinh mãi mãi

Lời sấm truyền luôn rong chơi dưới lớp đất sâu nhất của cánh đồng

Chúng ta chỉ ngẫu nhiên nhận được vào thời khắc quá muộn

Khi đã nuốt hết những bản hoà nhạc trong cỏ tươi

Và bóc đi mỡ màu của đất đai đến những lớp cuối cùng

Chúng ta khánh kiệt và sợ hãi

Những cuộc nứt nẻ của tâm trí kéo theo từng trận mất mùa

trong các hoạt động khác nhau của đời sống vốn đã tẻ nhạt

Đôi mắt vằn đỏ của chúng ta vẫn chưa ngừng ham muốn tàn sát

Thân thể xương xẩu nhảy nhót vồ chụp

Đôi cánh tay rớm máu ra sức vơ vét những thứ còn sót lại

Chúng ta ăn nốt những con giun đất đã đứt lìa trên cát bỏng

Tiếng sấm truyền từ tầng sâu thoảng theo làn gió mang chút hơi ẩm còn lại

Cơ hội sau cùng đã mất

Không còn gì đờ đẫn hơn thế

Chúng ta biến thành cát

Tiếng sấm không nói gì cả

Ngoài vẻ hồn nhiên rực rỡ của âm thanh…

 

 

 

CUỘC ĐÁNH ĐỔI DUY NHẤT

 

Mây trắng về lộng lẫy

Rợp chân trời những ký tự sáng rực

Cỏ cây vươn mình đón

Chúng ta nghển cổ

Cố luận ra những vận may

Nhưng chỉ đại bàng hiểu được độ chao của gió

Như bầy kiến thuộc những đường cát

Đàn cá bơi theo dòng hải lưu

Mặt đất rối lên vì sợ muộn

Chúng ta chạy vòng quanh và va đập

Kêu to những tiếng không rõ lời

Vung vẩy đôi cánh tay ngắn ngủi

Không người nói chúng ta là ai

Xa xôi quá đường về đất cũ…

Ồn ào căn phòng chật người

Giống nhau như một cuộc nhân bản

Phù sa và nước sông đã làm xong việc nặn ra chúng ta

Những cơn gió rung thành giọng nói

Nhưng chúng ta đang làm mòn sự sống này

Khi chối từ ánh sáng

Bằng việc định giá ngay cả những tia ban mai

Sương cỏ in mọi hình ảnh đã vô tình chứng kiến

Vào ngày cuối cùng, chúng ta không thể chối được

Không một ai muốn trừng phạt kẻ lầm lạc

Chỉ có chúng ta từ lâu

Đã tự chất lên nụ cười sẵn có của đất, nước và gió một trái tim bằng vàng khối

Khi trút hơi thở cuối

Chúng ta không nguôi nỗi băn khoăn về tên gọi của mình…

 

 

 

TÌM LỜI GIẢI THÍCH MỘT HÀNH ĐỘNG

 

Rồng sẽ hiện lúc tạnh cơn mưa

Mặt đất ùa ra tắm gội

Chúng ta hả hê từng giọt nước lớn

Quỳ gối dâng đón từ những đỉnh đồi

Mưa đọng đen ở cuối nguồn

Chim uống nước không bay được nữa

Chúng ta thấy thân thể trong sạch và hát múa

Niềm ngưỡng vọng trộn lẫn ham muốn ủ những mầm đen mới

Đó là khi chúng ta xẻ thịt rồng

Và cướp giật nhau từng chiếc vẩy

Vẩy máu tươi lấp lánh mặt trời

Thắp những bệ hoa thờ rực sáng

Qua những giờ mặt đất tràn ngập lộng lẫy

Những chiếc vẩy khô cứng xỉn màu

Từ đỉnh vươn lên cao mãi của bầu trời

Những tầng mây bắt đầu kêu khóc

Những khuôn mặt trên cao buông lời sấm nguyền rủa

Sợ hãi trước điềm báo

Mặt đất dâng hoa quả và giết thịt súc vật tế lễ

Chúng ta không ngừng tẩy trần để sám hối

Hành động tắm gội hình thành một thói quen

Qua nhiều năm biến thành phong tục

Còn ham muốn giết rồng vốn đã chảy trong máu

Chúng ta quỳ mọp trên khắp mọi nẻo đường

Để nguyện cầu đón từng cơn mưa đến…

 

 

ĐỒNG CẢM

 

"Trên trời có đám mây xanh

Có con ngựa bạch chạy quanh gầm trời

Đôi ta muốn lấy nhau chơi..."

 

Ngựa bạch ngựa bạch về ngang núi

Anh đón nàng đi dệt áo xiêm

Trăng trời trăng bể vàng bất tận

Khuyết khuyết tròn tròn thêm một lần

Bập bênh mỏm khuyết ngó cần

Tròn lên trong cái khuyết dần của trăng

Mở trời mở đất hoa đăng

Trao nhau mùa hội mở bằng đa đoan

Vó nhịp vó đứt cung đàn

Gió bấc xoáy tràn xuân muộn

Giấc say nổi nênh

Ngày trôi cuồn cuộn

Lũ sớm hạn tối

Đầy vơi xưa sau

Bay lên bát ngát nhiệm màu

Cho nhau bói nụ ban đầu của xuân

Bịt bùng đến tuổi bần thần

Hứng hộ cơn mưa hoang lạnh

Trở qua tháng năm ngại ngần

Thấm dầm những duyên thiệt phận

Dương gian dương gian

Nước mắt võ vàng

Âm u âm u

Trăng đen trăng bạc

Rủ nhau đi góp nhỡ nhàng

Xa nhau thì để mơ màng làm tin

Tự dưng nhớ tự dưng quên

Mang theo mà trả mà đền hộ nhau

 

 

 

QUAN HỌ 2

 

Thì rằng ứ hự người ơi

Đêm nằm nghiêng phía sao giời xa xăm

Con trăng ứ hự lá răm

Trở mình đu sợi kén tằm làng bên

Nợ tình chả được bắt đền

Em về ứ hự nằm trên lửa hồng

Dối gian ứ hự bên chồng

Người nằm ở phía mênh mông có chờ?

Em nằm chết đuối trên bờ

Đợi người ứ hự đưa đò sang đây

Rủ nhau đi đón mê say

Rủ nhau ứ hự sống ngày ước ao

Ở đời còn có khi nào

Thì còn ngủ ứ hự vào đêm đen

 

 

CHẠY TRỐN MỘT GIẤC MƠ

 

Giấc ngủ trơn nhẫy vẩy cá

Đêm nay khoang thuyền dài đến chân trời

Sọt cói nghiêng từng đụn mây xám

Đổ xuống dòng thác cá

Vẩy bạc sáng loà

Trứng cá vàng rực

Từng đôi, từng đôi như chưa hề biết số phận định đoạt

Đang cuống quýt quấn chặt lưng trời

Đêm nay giấc tơi bời

Em không còn mặc áo hoa vàng

Từ bao giờ vạm vỡ hình núi

Lồng lộng trên người, gió phong phanh rừng cây

Tóc mịt mù bão biển

Em trở mình thảm rong mềm

Đêm giấc ngủ mỏi

Quá khứ nhớp nháp mồ hôi

Hình như chân bị trói

Bàng hoàng không cựa nổi mình

Sao em ghì ta chặt thế!

Chúng mình vùn vụt vực sâu

Gào hoảng hốt không thành tiếng

Chỉ khò khè như loài mèo nôn khan

Đâu đó em những cuộc nôn khan ấy

Đâu đó ta loanh quanh chối từ

Đường cát nhợt trăng dài mãi cuộc chạy trốn

Giấc ngủ đêm nay cơn mơ bỏ trốn

Từng vệt lõm ngón chân cát nóng

Mồ hôi khô sạm muối lưng trần

Càng chạy càng gọi cát càng lún

Ta ngập dần dấu chân cát mờ

Cát trắng xoá tràn đầy miệng

Choàng tỉnh…

Gỡ nhẹ cánh tay ôm ngang vai…

 

 

NỢ

 

Ngược Đuống ăn xin

Bốn chín quan họ

Nhấp nhô sóng gõ

                      mưa thuyền

 

Năm triền Thương

             trùng trùng mây yếm

Hoàng Cầm tóc trắng Đông Hồ

Hào quang khói phủ

Ni cô vỗ chuông ngả nghiêng

 

Tơ lòng ươm hồng tơ nhện

Trầu vàng cau xanh

           long lanh hàn huyên

Lên đỉnh đồi cao

Lén dâng Vạn Hạnh

Một đời gồng gánh câu nguyền

 

Một thời câu ca tha thiết

Ngủ quên đình Lim

Đom đóm quay ra

Hạc rồng trở gót im lìm

 

Mười Bốn ngự dinh

Thành hoàng quên lối

Giêng Hai mù thổi

Phán quan ngồi trông vẩn vơ

 

Chuồn chuồn xe tơ hẹn hò ăn khoán

Hùng Vỹ tóc cuốn ngang lưng hồng hoang

 

 

 

TÌM (I)

 

Ai xui cái hẹn?

Ai buộc cái quen?

Mà nhuốm đợi chờ xót tím

 

Tôi tìm theo dấu chim

chạm mây trời đông xám đục

Tôi gọi hồng nam nhạn bắc

góc bể nhắn chị theo dấu về chân trời

Ở đấy, núi khô rêu lâu rồi

Nhắn chị về rơi mưa mặn lên đất tôi

San sẻ xưa táo rụng sân đình

Chia hai vạt nâu sồng nổi trôi

 

Giăng giăng mái chợ

Lòng sông thả sóng đèn bập bềnh

Giăng giăng sóng mỏi mắt lưới

Mắt người lúc quen lúc ngờ

Niềm góa bụa phong phanh trong đời mơ

Niềm riêng ai mà không có!

Sương ru đua đưa ngàn gió

Bao giờ mới biết mủi lòng?

 

Chuông chùa ngân nga xa xăm theo triền sông...

Mõ buông khắc khoải mặt sóng

Dừng bước tam quan, hồ nghi mưa cạn

Chăn đơn thương hơi bàn tay không?

  

Nguyễn Quang Hưng


  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Không gian thơ

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang