Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ - ThoTre.Com

Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ


Những câu thơ Tế Hanh viết thời trai trẻ Nhớ con sông quê hương đến nay vẫn còn bồi hồi bao trái tim người mến mộ: "Tôi dang tay ôm nước vào lòng / Sông mở nước ôm tôi vào dạ".

Tế Hanh là một người từ tốn và hiền lành. Căn hộ của ông ở số 10 Nguyễn Thượng Hiền - Hà Nội vẫn luôn tấp nập bạn bè những ngày ông còn khỏe mạnh. Và ngay cả khi lâm trọng bệnh, chỉ cần có vài phút giây tỉnh táo đôi phần, thì lập tức Tế Hanh dặn dò vợ - bà Trần Lâm Yến dọn dẹp bàn ghế để đón khách văn chương. Tôi không nhớ đã ghé thăm nhà thơ Tế Hanh bao nhiêu lần, nhưng lần gần đây nhất nhìn ông thiêm thiếp trên giường mà thấy chạnh lòng về những tâm sự chất chứa trong ông: "Tôi dư một ít lời thơ / Tôi dư sương sớm, sẵn ngơ ngẩn chiều".

Nhà thơ Tế Hanh. Ảnh: baodanang.vn

Sự nghiệp thơ Tế Hanh được bồi đắp với hơn nửa thế kỷ lặng lẽ viết. Thơ ông lặng lẽ như chính cuộc đời ông, kể cả khi không khí xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc sôi sục nhất thì ông vẫn ôn hòa một cách đắm say: "Nông trường ta rộng mênh mông / Trăng lên trăng lặn vẫn không ra ngoài".

Dường như trong sâu thẳm Tế Hanh luôn thường trực nỗi ưu tư nhân thế phía số phận chìm khuất, phía hồn vía chênh chao, phía ánh mắt thua thiệt: "Ta bè bạn với những chùa mái lạnh / Ta tự tình với những bãi tha ma / Ta ẩn mặt sau những khu rừng quạnh / Ta nghiêng mình trên những nhánh sông xa". Viết về tình yêu, Tế Hanh cũng nhỏ nhẹ, dẫu mất mát, dẫu ngậm ngùi: "Gặp em câu cuối cùng chưa nói / Buổi sớm qua rồi đã sắp trưa / Góc sân ánh nắng còn lưu luyến / Dừng lại trên chùm hoa báo mưa".

Khép lại 89 năm cặm cụi với dương gian, Tế Hanh góp cho nền văn chương nước ta một bức chân dung thơ bùi ngùi tin yêu.

Thơ Tế Hanh không nhiều màu sắc, không nhiều góc cạnh, nhưng luôn rực rỡ sự chân thành. Phải nói lời vĩnh biệt một trong những Thi nhân Việt Nam cuối cùng, tôi nghĩ rằng dù tốc độ hiện đại hóa đến đâu thì những câu thơ bảng lảng của Tế Hanh cũng sẽ giúp chúng ta đoái vọng vẻ đẹp dân dã thuần phác phương Đông. Bởi lẽ, Tế Hanh chắt chiu cảm xúc đâu phải viết cho riêng ông, ông viết cho những trái tim biết gắn bó với cuộc đời: "Tôi thâu tê tái trong da thịt / Hương đất hương đồng không ngớt tuôn".

Lê Thiếu Nhơn
Nguồn: eVăn


  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Tác giả - Tác phẩm

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang