Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Hai cô bé và một kỳ nghỉ hè - ThoTre.Com

Hai cô bé và một kỳ nghỉ hè


Chị của Loan ốm nặng lắm. Những cơn sốt cao, có lúc làm cho người bệnh gần như điên loạn. Chị thế mà Loan trông coi chị rất …vô tư. Hỏi đến cái gì cũng không biết. Ngồi đâu ngủ đấy mà không ngủ thì cứ giương cặp mắt thật to, chăm chú và ngạc nhiên, hết nhìn cái này đến nhìn cái khác. Phương lại hoàn toàn là ngược lại. Cô bé giữ ý đến bất ngờ. Càng bất ngờ hơn nữa khi đấy lại là một cô bé con nhà giàu sang.

Thật ra ông của Phương “bị” điều trị ở một bệnh viện cao cấp nhưng cụ nhất định đòi ở đây. Cụ cũng có hẳn một người giúp việc lo liệu mọi chuyện đấy chứ! Nhưng Phương nói với tôi "cháu thích được vào trông ông. Cháu rất sợ ông bị tủi thân sẽ ốm nặng hơn. Bà đã mất, các cô chú ở xa mà bố mẹ cháu thì luôn phải vắng nhà".

Nhưng tôi lại có ý nghĩ như không những chỉ trông ông mà Phương còn phải trông cả chị em nhà Loan nữa kìa!. Trông cô chị ốm chưa đủ còn trông cả cô em khoẻ như vâm nữa mới lạ chứ! Tôi thêm cảm mến Phương, mỗi khi thấy nó lật đật chạy sang giường của chị Loan để đắp lại tấm “drap” hay chỉnh lại cái “van” bình đạm. Rồi cùng Loan lau rửa cho người ốm…

Phải chứng kiến cảnh Phương ngồi ở hành lang chúi mắt vào mái tóc vàng hoe và khô cháy của Loan cả tiếng đồng hồ liền để tuốt từng cái trứng một, mới thấy thương hai đứa đến lặng cả người. Cái trắng trẻo của Phương bên cái đen đủi của Loan. Rồi sự dịu dàng bên nét thô ráp, những văn minh sít cận sự hoang dã… cứ khiến cho lòng tôi nao nao.

Từ ngày có Phương để tâm, Loan thay đổi hẳn: quần áo sạch sẽ, tóc tai gọn gàng, nói năng cũng bớt… khủng khẳng mà nghe chừng như biết chăm chị hơn. Phương thường đem phần ăn của mình qua san sẻ cho Loan. Có bữa hai đứa cùng ăn chung. Loan khoe với tôi: "Đồ ăn của nhà bạn Phương ngon lắm cô ơi". Đang nhai, Phương cúi đầu, vẻ bần thần… Sự cảm thông không cần nói ra...

Mẹ Loan xuống thanh toán viện phí và đưa chị em Loan về trên Ban Mê Thuột buổi sáng thì chiều ông của Phương cũng được xuất viện. Tôi không dám nhìn hai đứa lúc chia tay: Loan ngượng nghịu trong bồ đồ mới Phương tặng và mái tóc Phương được túm lại bằng một cái kẹp rất cũ của Loan. 

Phòng bệnh buồn thiu vì thiếu hai đứa và những ríu rít thương yêu, đùm bọc… Ngoài kia, phượng vẫn đỏ rực những chùm bông sắc thắm bởi vì mùa hạ chỉ vừa mới đi qua. Lại thêm một mùa khai giảng nữa. Hai đứa, hẳn, sắp trở lại trường.

Theo Tuổi Trẻ


  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Nghệ thuật sống

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang