Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Yêu thương và thù hận - ThoTre.Com

Yêu thương và thù hận


Tôi còn nhớ trận cãi vã kịch liệt sau cùng. Họ không tiếc lời thoá mạ nhau. Đồ đạc trong nhà bị quăng ném tứ tung trong cơn giận dữ tột cùng. Bố đánh mẹ thậm tệ, mặt mũi mẹ bầm tím. Tất cả những điều đó đều diễn ra trước mắt tôi, trước mắt một đứa trẻ 14 tuổi.  

Ngày đứng truớc tòa, tôi phải chọn lựa hoặc bố hoặc mẹ. Trái tim nhỏ bé như bị dao cứa, cảm giác cơ thể bị đứt đôi vì bố và mẹ ai cũng cố giật tôi về phía mình. Biết chọn ai đây khi tôi yêu cả hai người. Và tôi biết chọn ai cũng sẽ làm cho người kia đau đớn. Đắn đo mãi rồi cũng đến lúc phải quyết định, tôi về với mẹ dù biết rằng như thế bố sẽ buồn lòng.

Nhưng mọi việc khó khăn hơn tôi tưởng. Mẹ luôn miệng nói về bố với một hình tượng tồi tệ như không thể tồi tệ hơn. Niềm căm hận vẫn ngùn ngụt trong lòng mẹ. Bà muốn trút bao phẫn nộ vào tôi, muốn tôi yêu quý chỉ riêng mình bà và càng ghét bố càng tốt. Vì vẫn còn thương bố nên tôi rất giận mẹ. Thế là hai mẹ con lại cắn đắng nhau. 

Không chịu đựng nổi, chín tháng sau, tôi chuyển đến sống với bố. Tôi trách mẹ thật nhiều vì những gì bà đã làm. Vài tuần đầu bên bố, tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Song cảm giác ấy nhanh chóng mất đi khi bố bắt đầu cư xử hệt mẹ trước đây, chỉ khác một điều, người bị nói xấu bây giờ là mẹ. Dường như ông chỉ muốn tôi thù ghét mẹ. Tôi nhận thấy ông không quan tâm đến tôi nhiều như tôi tưởng. Bố chưa bao giờ hỏi han tôi những lúc hai cha con ở nhà, tôi làm gì, với ai, ông không cần biết, tôi được tự do tối đa, muốn làm gì thì làm. Chán nản tuyệt vọng, tôi sinh ra đàn đúm và lạc lối về.

Sau vài lần xô xát với bố và trải qua rất nhiều đêm khóc than một mình, tôi chợt nhận ra mình phải biết làm gì, không thể cứ khi thì ở với bố, lúc thì về bên mẹ. Cả hai người đều có lỗi và phạm sai lầm nhưng chẳng ai chịu nhận, cứ một mực đổ lỗi cho nhau. Tôi không thể quyết định ai đúng, ai sai cũng như không thể chỉ yêu bố mà ghét bỏ mẹ. Cần đối xử công bằng với hai người, tôi sẽ yêu thương họ bằng nhau. Tình cảm của tôi không thể dễ dàng bị tác động hay điều khiển từ một phía. Tôi yêu cầu cả hai hãy tự giữ ý nghĩ về nhau trong lòng họ. Cả bố và mẹ đều tỏ ra kiềm chế hơn trước mặt tôi nhưng khó mà buộc họ cứ im lặng.

Lần này, tôi tự mình thực hiện. Tôi phải thật mạnh mẽ, đủ cứng cỏi để bỏ ngoài tai những gì họ nói về nhau, đủ rộng lượng để yêu thương cả bố ngang bằng như mẹ. Ý nghĩ này làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cuộc sống của tôi dần đi vào nề nếp dù phải sống chung với nghịch cảnh.

TRIỆU TÚ VÂN (Theo Chicken soup)
(Bài đăng trên Tuổi Trẻ Online)


  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Nghệ thuật sống

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang