Các bài viết mới:    |   Cái đẹp không đến với chúng ta! (chùm thơ)    |   Ban công tác Nhà văn Trẻ cần vận động mạnh hơn    |   Định hướng văn học trẻ hay hành trình tự thân?    |   Vào Hội Nhà văn, người viết trẻ ít bon chen    |   Google mua tác quyền của nhà văn Việt Nam    |   Những cuốn sách khiến độc giả rơi lệ    |   Nhà thơ Tế Hanh vẫn dư một ít lời thơ    |   Văn học trẻ - những chuyển dịch    |   Cây ánh sáng và câu chuyện “hoa tiêu” của thơ hiện đại    |   Xôn xao chuyện Kim Dung vào Hội Nhà văn Trung Quốc






 Cái siết tay! - ThoTre.Com

Cái siết tay!


Những ngày đầu chập chững bước, con lúc nào cũng níu lấy tay mẹ vì sợ ngã. Khi ấy, mẹ lại nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con siết nhẹ hai lần như ngầm nói “Mẹ yêu con!”.

Trẻ thơ lại vô cùng yêu thích những điều bí mật. Và con gái tôi cũng thế. Cái siết tay hai lần trở thành ngôn ngữ riêng của hai mẹ con mỗi khi tôi muốn bày tỏ tình thương với cháu.

Năm tháng qua đi, thấm thoát mà con tôi đã đến tuổi đi học. Lớp mẫu giáo của cháu có một buổi biểu diễn trước toàn trường trong ngày khai giảng năm học mới. Các anh chị lớp trên ngồi bên dưới làm khán giả chật kín cả sân. Trên sân khấu tôi thấy con gái thật căng thẳng, hồi hộp. Tôi muốn trấn an con nhưng lại sợ rằng chỉ càng làm cho bé thêm khớp. Tôi bỗng nhớ đến dấu hiệu bí mật của hai mẹ con ngày xưa.

Tôi đi về phía con, ánh mắt bé dõi theo từng bước chân tôi. Không nói một lời, tôi lẳng lặng nắm lấy bàn tay bé xíu siết nhẹ hai lần. Mẹ con nhìn nhau. Tôi chắc chắn rằng con mình hiểu những gì mẹ muốn nói. Cháu cũng nắm tay tôi siết nhẹ hai lần. Chúng tôi cùng cười. Trở về chỗ ngồi, tôi thấy con mình và các bạn biểu diễn tiết mục văn nghệ thật tự tin.

Khi con gái đã lớn, chúng tôi lại đón chào thêm hai thành viên nhí trong gia đình. Dấu hiệu bí mật của mẹ con lại được truyền tiếp.

Mỗi khi chúng giành chiến thắng trong một cuộc thi đấu thể thao hay nhảy lên khoe với mẹ khi làm bài thi tốt, tôi đều nắm lấy tay các con siết nhẹ hai lần để chúc mừng và chia vui với chúng.

Ngày con gái tôi kết hôn, đứng ở hàng ghế dành cho các bậc phụ huynh, tôi hạnh phúc ngắm đứa con bé bỏng ngày nào giờ đã khôn lớn, đang xúng xính trong váy cưới cô dâu, mắt ngân ngấn lệ. Mẹ muốn nói với con thật nhiều, rằng mẹ đã rất tự hào về con, công chúa của mẹ, rằng mẹ sẽ luôn dõi theo con trong cuộc đời mới. Mẹ yêu con biết bao.

Nhưng niềm xúc động dâng trào khiến tôi không thốt nên lời, chỉ cần mẹ cất tiếng, hai mẹ con sẽ oà khóc mất. Trong tình huống ấy, tôi lại nhớ đến cái siết tay bí mật. Tôi len vội qua đám đông, nắm lấy tay con siết nhẹ hai lần. Ánh mắt mẹ con chạm nhau, con tôi cũng siết tay mẹ hai lần thay cho bao lời yêu thương muốn nói. Không có từ ngữ, chẳng có nước mắt, chỉ có hai bàn tay siết nhẹ ấm áp yêu thương .

Giờ đây, tôi đã làm bà. Mỗi lần cầm tay của đứa cháu ngoại, tôi lại nhớ đến bàn tay của mẹ bé ngày xưa, ngoan ngoãn trong tay tôi ba mươi năm về trước. Hai bà cháu lại cùng siết nhẹ tay nhau thay cho lời nói “Bà yêu cháu“, “Cháu yêu bà” .

Theo Tuổi Trẻ


  Bản in     Phản hồi     Về đầu trang

Google
 

Trở về trang: Nghệ thuật sống

Các bài viết mới:

Liên hệ BQT
Gửi bài viết
Radio Thơ Trẻ
Tìm kiếm
Chuyển đổi mã Tiếng Việt
CheckMail ThơTrẻ
LIÊN KẾT
DIỄN ĐÀN

Lỗi: Không thể kết nối

Trở về đầu trang
Trở về đầu trang