Trang chính
Trang chủ Liên hệ Rss Sơ đồ site Tìm kiếm Tin tức qua email Trợ giúp
Thơ Trẻ » Trong vườn văn » Tùy bút - Tạp bút Hôm nay, 07.09.2010 16:12 (GMT+7)
 
Kéo thước để tăng cỡ chữ
Bụi đường nháo nhác...
Ngày cập nhật: 25.07.2010 21:17 GMT+7

Xem hình
Minh họa: Hồng Nguyên (SGTT)
Bạn chiêm bao thấy mình nằm chết trên một con đường. Thật ra cũng có thể coi là ngủ, vì điệu bộ khá giống nhau: nằm thanh thản im lìm. Bạn chọn chết vì nó có lý hơn (chỉ thấy người điên mới nằm giữa đường mà ngủ, hic). Và vì duy lý nên bạn không cho là điềm xấu, tỉnh dậy chỉ nghĩ, té ra ta sợ đường sá đến nỗi bị ám cả trong mơ.

Một khảo sát gần đây cho thấy thời gian người ta ngủ trên giường bằng với thời gian đi trên đường, bạn nghĩ họ mô tả phần nào đời bạn. Cuộc sống gì mà cứ mở con mắt ra là dắt xe rời khỏi nhà, rồi cứ chạy nháo nhác. Có trăm việc phải chạy: đưa đón con, tới chợ, tới quán càphê bù khú với bạn bè, tới cơ quan, đi công tác, về quê… Một bữa ngó đồng hồ công-tơ-mét phát hiện ra mình đi mỗi ngày ngót năm mươi cây số. Phải chi đường trường thoáng đãng thì còn vẩn vơ ngó lau sậy, phải ngoạn mục như con đường chênh vênh ngoắt ngoéo bên miệng vực, như đường xuyên rừng bướm bay như vãi, hay như con đường chạy thẳng tắp bên dưới tán cao su mùa lá rụng… thì hay quá, bạn đi miết cũng không biết chán là gì. Nhưng cung đường ngày ngày bạn phải len lỏi ngược xuôi chỉ loanh quanh trong thành phố với những đoạn bị đào xới, những ngã tư nghẽn cứng xe, những quãng chìm trong nước… Khói khỏi phải nói, bụi khỏi phải tả, ồn ã khỏi phải than.

Thành ra đi đường là một việc mệt nhọc và cơ cực. Tỉnh táo lắm giỏi giang lắm mới né khỏi nước miếng của người đi trước, mới không xảy ra va quẹt, không cán phải xác chuột hay một đống cơm cặn nát, không bị kẹt cứng giữa đám đông, hay sụp vào một ổ trâu… Về tới cổng nhà mới dám thở hắt ra tin mình còn sống. Một mình mạo hiểm đã sợ, nhưng mỗi ngày bạn vẫn phải chở trẻ con theo. Che chắn bề nào cũng thấy rủi. Sợ cả cái cùi bắp, vỏ dưa hấu mà người ta vô tư rải trên mặt đường, bởi bánh xe tránh được thì bạn cũng vấp vào câu hỏi của trẻ con, sao người lớn không tốt như lời mẹ dạy… Đôi buổi đón con tới trước nhà rồi mới sực nhớ suốt quãng đường về mình không nói câu nào với thằng nhỏ, trời đất! Chung một xe mà đi như những thực thể cô đơn.

Khi đó thằng con đầu mới vô mẫu giáo. Giờ nhà bạn có thêm đứa trẻ nữa, lịch trình đón đưa mỗi ngày mỗi dài thêm. Than rằng đời ta không hơn cái giấy gói bánh mì, xao xác mãi trên đường, nhừ tử nát thành bụi rồi vẫn bám đường mà xao xác. Ba năm trước đi Sài Gòn chơi, gọi chị bạn càphê chị từ chối gọn, “chị đã lỡ về nhà rồi em ơi…” bạn nghe giận lắm, không ngờ giờ mình đã trở thành bản sao, nghĩ tới chuyện lộn ra đường nghe ngán ngược, như chị Kiều bị cụ Du cho gặp lại anh Trọng, sau những trầm luân.

Bạn nghĩ một phần do mình già, chớ hồi trẻ khoái xách xe ra đường tí tớn. Hồi trẻ đường phố là hơi thở, lầm lỗi gì mà nghe má doạ cấm không cho đi đâu thì sợ lắm, thà chịu bị đánh chục roi còn hơn. Nhưng những con đường xưa không còn nữa, những con đường nhỏ nằm mơ màng dưới bóng cây. Nhà thấp. Hàng quán thưa. Cỏ liếm láp bên lề. Chuông xe đạp leng keng vừa đủ để vui tai. Bụi đất đỏ cuộn là đà sau chiếc dép mòn bén lẹm của người gánh ve chai. Buổi tan trường trên đường lô xô áo dài, nón lá.

Giờ thành phố cũng còn một vài con đường còn sót chút đỉnh thơ mộng cũ, đôi khi bạn cũng vòng qua đó dù không có công chuyện gì. Thằng bạn nhỏ hết hồn khi nghe con mẹ nó cao hứng hát ử ừ ư, chứ ngày thường ra đường mặt mẹ quạu đeo sẵn sàng sừng sộ…

Ngán ngẩm nào ám khói vô bộ não đến cả chiêm bao cũng thấy nằm buồn xo giữa đường. Nhưng có vài lần giấc mơ ấy lặp lại. Lúc đó bạn buộc phải nằm trên giường ngót một tháng, ban đêm khi mọi người ngủ hết nghe tiếng xe máy chạy qua nhà để lại một vệt âm thanh dài và ấm, bỗng dưng bạn như nhìn thấy góc đường có bà già thường ngồi bán xôi vò, thấy một chú bậm trợn hồng hộc đuổi theo và kêu cô ơi quên gạt cái chống chân kìa và ở chỗ chốt đèn đỏ có anh cảnh sát giao thông đang thổi bong bóng giùm cho tụi trẻ con…

Chiêm bao đó bạn giải mã bằng chữ nhớ.

Xa mới nhớ, lẽ thường…



Nguyễn Ngọc Tư


Gửi qua YM

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Gửi ý kiến của bạn về bài viết
Tên bạn: *  (Ghi đầy đủ Họ và Tên có dấu của bạn)
Email: *  (Địa chỉ Email có thật của bạn)
Nội dung *
(Hãy tiếng Việt có dấu.)
Mã kiểm tra Mã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra *


Những bản tin khác:



Gửi tin
Lên đầu trang

 Nhiều người đọc 
 10 tin bài mới 

Zac Efron đóng phim hành động
Những mảng màu đẹp về con người và vùng đất Tây Nam bộ
Phim Việt đổ về đài địa phương
Đức Tuấn “trẻ mãi” tặng cô gái chưa từng biết tên
Trần Chí Bằng 'chuyển giới'
Thành viên ban nhạc Blue bị bắt
Muôn vẻ thí sinh Vietnam Idol
Khi ca sĩ làm 'bầu'
Phim khiêu dâm cũng ‘học đòi’ 3D
Ưng Hoàng Phúc bị xã hội đen bắt cóc?
 
 Bình chọn 
Bạn có thường xuyên truy cập vào thotre.com không?

 Tôi vào hàng ngày
 Tôi vào hàng tuần
 Thỉnh thoảng vào
 Đây là lần đầu tiên ghé thăm



Kết quả
Những thăm dò khác
 Nhận tin qua mail 
Email của bạn

Định dạng tin

Qua đồi cát
Hình: 71
Album: Ảnh nghệ thuật
painter_illustration_1128270_top.jpg
Hình: 58
Album: Painter Illustration
Dáng hoa
Hình: 73
Album: Ảnh nghệ thuật
painter_illustration_1085795_top.jpg
Hình: 55
Album: Painter Illustration


 Thông tin cần biết 
Trang chủ    ¤   Liên hệ    ¤   Sơ đồ site    ¤   Tìm kiếm    ¤   Tin tức qua email    ¤   Trợ giúp

Thời gian mở trang: 0.645 giây. Số lần truy cập CSDL: 90
:: Bản quyền © 2009 - Thơ Trẻ ::
Xin ghi rõ: Nguồn ThoTre.Com khi sử dụng lại các bài viết trên website này.
Website được phát triển bởi các thành viên Diễn đàn Văn học trẻ. Mã nguồn: NukeViet. Mọi chi tiết xin liên hệ: admin@thotre.com
.