Thứ bảy 18/11/2017 Trang nhất » Tin Tức » Không gian thơ

NỘI DUNG CHÍNH

Bài viết mới

Liên kết



Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu ?

Học tiếng vỡ lòng từ quê hương lần nữa

Để biết yêu hơn một làng xưa, nắm đất, gia đình

Rồi nơi đâu đó thuộc về hình hài cũ

Người đã biết mình là trọn một sinh linh

 

Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu?

Có biết những buổi xót lòng đôi mùa lũ sông

ngập đồng, lúa chết

Khói rạ chiều quê hun hao gầy mắt biếc

Có cậu bé nhà bên bắt bầy cá diếc

Bỏ tận đáy chum như sợ tuổi thơ đi mất cuối ngày

Về lại con đường đá sỏi mùa mưa bay

Theo tiếng sáo diều ra quá triền đê phía ngoài đầu xóm

Gặp bà cụ khuyết răng cười nguyên miệng móm

Đứng dựa gốc tre chờ mãi thằng con từ phố sắp về nhà

Nhớ rất nhiều là nhớ những ngày qua

Thiên lý nồng hương, chiều hạ buồn mắt bão

Lũ ve sầu được mùa sục sạo

Mừng khóm hòe gần độ biết đơm bông

Hàng cây năm ấy ông trồng

Đẻ những tán xòe, tán xanh trong lòng người ở lại

Có còn đâu thơ dại?

Đủ cho nỗi đau mùa cũ tự mọc mầm

Đứng trước bóng mình để dặn nỗi trầm ngâm:

“Đừng khóc!

Vì còn dấu chân cõng muôn vàn lời hứa”.

Học tiếng vỡ lòng từ quê hương lần nữa

Để biết yêu hơn một làng xưa, nắm đất, gia đình

Rồi nơi đâu đó thuộc về hình hài cũ

Người đã biết mình là trọn một sinh linh

Trong nỗi nhớ có hạt nắng bình minh

Có dấu gót giày về trên nền gạch mốc

Trong tiếng mở cửa về cọ diêm đốt thuốc

Là trăn trở nốt xem: nhớ đến bao nhiêu là nỗi nhớ đã nhiều?

Huyền Thư

Từ khóa: Huyền Thư
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến thotre.com từ đâu?

Báo chí

Bạn bè giới thiệu

Qua các công cụ tìm kiếm

Khác

Hương vị quê nhà

Ba lô du lịch

Thư giãn

Thơ Trẻ Fanpage

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 16


Hôm nayHôm nay : 3669

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 108374

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 24118321