Thứ năm 21/06/2018 Trang nhất » Tin Tức » Vườn văn » Tạp bút

NỘI DUNG CHÍNH

Bài viết mới

Nhiều người đọc

Bài hay

Liên kết



Ăn bông bí mắt thương vàng mật đậm ..

Ăn bông bí mắt thương vàng mật đậm ..

Ăn bông bí mắt thương vàng mật đậm ..

Như bạn đã biết, cái thời xa lắc xa lơ bà con quê mình khúm na khúm núm với liếp rau vườn cà đã không còn nữa, nền kinh tế thị trường đã tác động cực mạnh lên đời sống dân sinh nên nông sản nhà vườn đã có dịp hân hoan đầy tự tin bước chân lên phố làm thay đổi diện mạo, có thể dễ dàng nhìn thấy, từ tấm áo cơ hàn, sản vật quê đã tự khoác cho mình chiếc áo lụa, hay nói " mềm" hơn, từ " vịt con xấu xí", những món ăn dân dã của quê nghèo ra phố đã lột xác thành " thiên nga" tất.

Để minh chứng cho điều tôi vừa nói, có rất nhiều thứ để dẫn chứng ra làm ví dụ; nhưng cụ thể tôi muốn nói ở bài viết này đó là bông bí bạn ạ. Bao đời nay, từ cái màu vàng óng ánh của hoa bí trong bữa cơm rau quê nghèo, giờ đây hoa bí ra phố và trở thành món không dễ mua chút nào hết, bởi giá của nó khá đắt, cao hơn giá gạo ngon xuất khẩu, chưa hết, nó còn " mon men" đến nhà hàng và trở thành đặc sản thượng đẳng. Nói thật lòng, mừng cho bà con nông dân mình suốt ngày bán lưng cho trời bán mặt cho đất vì giá cả của hàng nông sản nói chung đã có lối ra khá bền vững; nhưng nỗi buồn cũng dài và rộng lắm, tôi vẫn muốn nét chân phương của quê lúa ruộng đồng luôn giữ được cái hồn như thuở ban đầu của nó mà thôi. Nói vậy thì thiệt cho con cua đồng, cho cây rau đay, đọt choại, bông bí quá ...Nhưng gặp hồn quê giữa phố mang dáng vấp kiêu sa đầy thách thức ( vì giá ) mà lòng tôi nghe thăm thẳm và rưng rưng nước mắt ...

Nếu có dịp, mời bạn thong dong miệt quê cùng tôi một chuyến. Có thể bạn đã rất nhiều lần ăn món bông bí luộc, bông bí nấu canh, nhúng lẩu, ngon và ngọt đến " mê tơi" phải không, thưa bạn ? Đã bao giờ bạn nghĩ mình thử tìm về và phóng tầm nhìn  bao quát ruộng rẫy để chiêm ngưỡng màu vàng tươm mật của bông bí nằm phơi mình trong cái nắng yên ả của đồng quê chưa ? Còn điều này nữa, tôi cam đoan có nhiều người giật mình : Món bông bí được bà con mình thu hoạch từ bông bí " đực" không thể đậu quả, bạn nên giữ thông tin này để về đồng với tôi nhé, tự tay tôi sẽ chống xuồng đưa bạn ra thăm lúa, trên con kênh nhỏ bèo cám sẽ nhấp nhô cười theo bàn tay bạn khỏa nước, bèo bám theo từng nhịp sào tôi chống vào lớp bùn non dưới đáy ao; xa xa, từng tán lá bông súng xòa ra như bàn tay ngửa lao xao đọng nước; thêm nữa, trên bờ, bạn sẽ được thỏa thích ngắm nhìn từng liếp rau của mẹ tôi, nào là diếp cá, húng cây, húng lủi, những dây bí bò ngoằn  ngoèo xanh thon như con gái mười bảy, riêng màu hoa thì vàng mượt mịn, bừng sáng cả khoảnh vườn xinh của mẹ ... Bạn ạ ! Như thế này đã đủ minh chứng vì sao tôi yêu quê đến cháy lòng mình chưa ?

Trong tôi luôn đau đáu về nơi mình cất tiếng khóc đầu đời. Tôi sinh ra từ đồng đất, những gì thuộc về miền dấu yêu tuổi dại luôn làm lòng tôi xốn xang, chạnh nhớ ...Như  cái màu hoa bí này nè, tâm hồn người viết mong manh lắm, mà tôi là người cầm bút, làm sao không nhói lòng khi chân  quê vén bùn nghêng ngang giữa phố cơ chứ ? Xin bạn đừng cho rằng tôi cực đoan, ngồi bên mâm cơm đầy hương đồng với cá kho trong cái nồi đất sứt một bên quai chứa bao nhiêu là kỷ niệm từ khi bà còn sống, tô canh bông bí nấu với tép như dòng sông kỷ niệm chảy ngược, dội xối xả vào từng mảng phố đã bám chặt hồn tôi, tôi nghe thời gian trầm mặc lắng lại và như thấy một trời vàng mật đậm nhớ thương ...

Từng buổi chợ sau giờ làm, bông bí vàng vẫn nằm chờ đợi những bàn tay nội trợ mặc cả và chọn lựa. Mà, dường như xa xăm lắm, tôi chỉ thích ăn bông bí mắt thương vàng mật đậm từ quê, không vướng bận hơi thở thị thành, bông bí phải còn nguyên sơ bước ra từ ao bùn, quê lúa ...Tôi biết rằng rất khập khiễng, nhưng vì tấm lòng da diết yêu quê, bạn cho tôi được nói, dù chỉ một lần : Nếu có dịp, bạn hãy cùng tôi về quê nhé ! Ở đó tôi sẽ chiêu đãi bạn món bông bí luộc chấm mắm kho hay canh cua đồng nấu với rau mồng tơi ...Bạn biết không, ăn bông bí ở phố, tôi có cảm giác đang xem các cô gái chân dài khoe đùi ở những sàn diễn. Tôi chờ đợi ở bạn cái gật đầu, về để cùng tôi ăn bông bí mắt thương vàng mật đậm ...

Huỳnh Thúy Kiều

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến thotre.com từ đâu?

Báo chí

Bạn bè giới thiệu

Qua các công cụ tìm kiếm

Khác

Hương vị quê nhà

Ba lô du lịch

Thư giãn

Thơ Trẻ Fanpage

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 32

Máy chủ tìm kiếm : 4

Khách viếng thăm : 28


Hôm nayHôm nay : 3322

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 59079

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 24946267