Thứ bảy 18/11/2017 Trang nhất » Tin Tức » Vườn văn » Tiểu thuyết

NỘI DUNG CHÍNH

Bài viết mới

Liên kết



Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 9

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 9

Phương Nghi rời cửa hàng sách, cô đi bộ dọc bên đường, thong thả nhìn thiên hạ tấp nập đi lại xung quanh . Cô có cảm tưởng sáng nay người ta đổ ra đường nhiều hơn . Cũng như cô không biết làm gì cho hết ngày chủ nhật, thế là cô cũng đi ra đường.

Chi tiết tin

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 8

Đêm qua khi đứng trên tàu, cô đã nghĩ mình mất tất cả . Bây giờ thuyền trưởng Nguyên đã đưa cô về với cuộc sống, đã gây cho cô một ấn tượng bình yên, mà cô thì đang tìm trốn vào một nơi yên ổn . Bất giác cô quay qua nhìn ông:

- Thuyền trưởng ơi, nếu mai mốt muốn gặp ông thì phải tìm ở đâu ?

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 7

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 7

Ông Trung gằn giọng:

- Muốn ngủ thì cứ việc ngủ, đi cho khuất mắt tao, tao không muốn thấy mặt mày nữa.

- Cái gì, đuổi hả ? Ba cũng không thèm gặp tui hả ? Biết ngay mà ! Còn mày, mày có muốn gặp anh mày không ?

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 6

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 6

Một lát sau xe cấp cứu tới . Con đường vắng lặng như náo loạn bởi tiếng còi ghê rợn.

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 5

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 5

Phương Nghi gài cửa phòng. Cô đặt cặp xuống bàn, ngồi mặt gục xuống tay mình. Sự đau khổ quá lớn làm cô thấy lòng ngực mình quá nhỏ bé để có thể chịu đung, vai cô rung lên từng cơn vì những tiếng nấc. Cô bịt tai lại, cô không nghe tiếng gõ cửa và giọng nói lẻo nhẻo của Ngọc Tuyết:

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 4

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 4

Phương Nghi ngồi chống cằm bên bàn học. Từ chiều đến giờ cô cứ loay hoay trong phòng, cảm giác hồi hộp, là lạ làm cô không làm gì được.

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 3

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 3

Khắc Minh ngồi xuống salon, im lặng hút thuốc. Dáng điệu của anh như phớt lờ mọi thứ xung quanh. Anh đến đây chỉ giải quyết chuyện cần thiết. Còn thì không quan tâm đến tất cả những gì ở đây.

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 2

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 2

Phương Nghi nhón chân lên bấm chuông, rồi đứng đợi . Trả lời cô là chú chó ngoắt đuôi chạy ra sân rồi đứng sủa um sùm . Nếu cánh cổng không đóng chắc cô đã bỏ chạy ra đường . Chó gì mà dữ khinh khủng.

Chi tiết tin
Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 1

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 1

Phương Nghi ôm cặp trước mặt, lững thững bước lên những bậc thang. Cô định đẩy cửa vào phòng giám đốc thì một giọng nói đột ngột vang lên làm cô đứng khựng lại:

Chi tiết tin
Minh họa: Khởi Huỳnh

Khói trời lộng lẫy (kỳ 2)

5.
Chỉ có một đám giỗ ở xóm Cồn, trùng với ngày tôi với Phiên bước chân lên đó. Người ta nhắc, năm trước cô Trầu nhớ hôn, thằng nhỏ con cô mới biết đi lũn đũn, năm nay nó nói sõi, chạy không sót chỗ nào.

Chi tiết tin
Minh họa: Thành Chương

Khói trời lộng lẫy (kỳ 1)

1. Nghe tiếng mưa khi mưa hãy còn xiêu xiêu ngoài sông, rồi mưa băng qua bờ lá có căn chòi hoang ở phía Nam cồn, ào vào bãi đất xơ rơ những thân lau sậy cháy, giờ thì mưa đã dội trên mái nhà, trượt theo những đuôi lá mục mưa buông thả vào đất. Khe vách rách rã chẻ mỏng những ngọn gió ướt, chém ngọt qua người, lạnh rởn từng lỗ chân lông.

Chi tiết tin
Cánh đồng bất tận - Phần III

Cánh đồng bất tận - Phần III

7. Tôi bắt đầu hối hận vì đã cứu chị và mang chị đi cùng. Có cảm giác chúng tôi nắm tay kéo chị lên khỏi một vũng lầy để đẩy chị vào một vũng khác, cũng sâu.

Chị xuất hiện không đúng lúc. Cha tôi có dấu hiệu mệt mỏi. Đàn bà, với cha, càng trải nghiệm càng chán chường. Càng gieo rắc càng đau. Vết thương cũ mở miệng toang hoác, không da thịt nào có thể lấp đầy. Cha không chấp nhận cả những người phụ nữ mà ông kỳ công chiếm đoạt (của người khác), thì sao ông có thể tin tưởng ở sự hiến dâng?

Chi tiết tin
Cánh đồng bất tận - Phần II

Cánh đồng bất tận - Phần II

4. Lần đầu tiên hai chị em tôi lạc giữa đồng. Cơn mưa buổi xế chiều làm tắt rụi ánh mặt trời, và đêm tối nhanh chóng ập xuống. Mưa giăng bốn bề, những rặng vườn trở nên xa vời, mờ mịt, căn lều và chiếc ghe của mình nằm ở phía nào vậy ta, Điền hoang mang hỏi. Chúng tôi lội xom xom xuống một mé vườn và rã rời tuyệt vọng xua bầy vịt quay ra. Cha tôi đã bỏ về ghe từ giữa trưa, có thể cha đã uống rượu say và ngủ mất tiêu. Có thể cha còn thức nhưng cha không đi tìm. Khóc đã đời, một hồi, thấy trời ngày càng tối, chúng tôi quyết định buông trôi, tha thểu đi theo bầy vịt, biết đâu…

Chi tiết tin
Cánh đồng bất tận - Phần I

Cánh đồng bất tận - Phần I

1. Con kinh nhỏ nằm vắt qua một cánh đồng rộng. Và khi chúng tôi quyết định dừng lại, mùa hạn hung hãn dường như cũng gom hết nắng đổ xuống nơi này. Những cây lúa chết non trên đồng, thân đã khô cong như tàn nhang chưa rụng, nắm vào bàn tay là nát vụn. Cha tôi tháo cái khung tre chắn dưới sàn ghe, bầy vịt lúc nhúc chen ra, cuống quýt, nháo nhào quẫy ngụp xuống mặt nước váng phèn. Một lớp phèn mới, vàng sẫm quánh lại trên bộ lông của những con vịt đói, nhớp nháp bám trên vai Điền khi nó trầm mình bơi đi cặm cọc, giăng lưới rào bầy vịt lại. Tôi bưng cái cà ràng lên bờ, nhóm củi.

Chi tiết tin
 

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến thotre.com từ đâu?

Báo chí

Bạn bè giới thiệu

Qua các công cụ tìm kiếm

Khác

Hương vị quê nhà

Ba lô du lịch

Thư giãn

Thơ Trẻ Fanpage

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 54

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 53


Hôm nayHôm nay : 3794

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 108499

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 24118446