Thứ tư 22/08/2018 Trang nhất » Tin Tức » Vườn văn » Tiểu thuyết

NỘI DUNG CHÍNH

Bài viết mới

Nhiều người đọc

Bài hay

Liên kết



Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 7

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 7

Chia ly la màu tím - Tiểu thuyết của Hoàng Thu Dung - Chương 7

Ông Trung gằn giọng:

- Muốn ngủ thì cứ việc ngủ, đi cho khuất mắt tao, tao không muốn thấy mặt mày nữa.

- Cái gì, đuổi hả ? Ba cũng không thèm gặp tui hả ? Biết ngay mà ! Còn mày, mày có muốn gặp anh mày không ?

Phương Nghi cố nén sự ngán ngẩm, cô nhỏ nhẹ:

- Anh lên phòng nghỉ đi, chừng nào tỉnh rồi nói chuyện.

- Nhưng tao chưa muốn ngủ.

Ông Trung chợt đứng dậy, quát lên:

- Đi cho khuất mắt tao, đi ngay!

- Làm gì dữ vậy ba ?

- Mầy không đi, tao giết mày!

Đông cũng quát lên:

- Giết đi, giết đi cho đỡ khổ . Có ngon cứ giết đi!

Ông Trung run lên bần bật, ông cầm chiếc gạt tàn ném mạnh vào tường rồi bỏ lên phòng . Đông cũng nhào tới gạt bình bông trên bàn.

- Đập đổ hả ! Đập này, đập này !

Rổn, rảng, choáng, ầm... Những tiếng rơi vỡ chát chúa làm Phương Nghi muốn hóa điên . Cô bịt chặt tai hét lên:

- Tôi không chịu nổi mọi người nữa . Đừng làm tôi khổ nữa.

Cô khóc ròng, rồi bỏ đi ra sân.

Đứng ở cổng, Phương Nghi nhắm mắt thổn thức . Mọi thư đều quá sức chịu đựng, cô muốn trốn đi, muốn xa lánh ngôi nhà này . Cô nấc lên "mẹ Ơi", rồi bỏ chạy ra đường.

Cô đi như người mộng du . Không biết là bao lâu, cô đã đến nhà bà Liên.

Cổng không đóng, Phương Nghi đi thẳng vào phòng khách . Trong phòng không có ai ngoài Khắc Minh và Ngọc Thanh, cả hai đang xem chung một tờ báo . Phương Nghi đứng chôn chân ở cửa nhìn hai người . Cô muốn hóa dại để nhìn cảnh đó . Khắc Minh và Ngọc Thanh đều ngẩng lên nhìn cô rồi anh hỏi chậm rãi :

- Cô đến có chuyện gì không ?

- Mẹ tôi đâu?

- Đi về quê đám giỗ, mai mới lên.

Không cần biết mình đang làm gì, Phương Nghi lạc giọng:

- Tôi muốn nói chuyện với anh.

Ngọc Thanh lên tiếng, giọng khó chịu:

- Chuyện gì, giờ này tối rồi còn chuyện trò gì nữa, mai không được sao ?

Phương Nghi như không nghe, cô lặp lại:

- Tôi muốn nói chuyện với anh.

Khắc Minh nhún vai:

- Cũng được.

Anh nhìn Ngọc Thanh, cô nhướng mắt, rồi trề môi bỏ vào nhà trong, Khắc Minh chỉ tay:

- Cô ngồi xuống đi.

Phương Nghi bước tới ngồi đối diện với Khắc Minh, im lặng nhìn anh, Khắc Minh cũng nhìn lại cô:

Giọng Phương Nghi như van lơn:

- Trong đời tôi chưa bao giờ biết xin xỏ ai điều gì, nhưng bây giờ tôi van anh, buông tha cho gia đình tôi đi anh Minh, chúng tôi đã tới bước đường cùng rồi.

Khắc Minh ngồi ngửa ra ghế:

- Lần này thì ai bảo cô tới đây ?

- Tự tôi đến, không ai bảo cả.

- Có thể tôi sẽ không tấn công ba cô nữa . Nhưng cô có dám bảo đảm rằng anh Đông không quấy rối tôi không ?

Phương Nghi im lặng, Khắc Minh cười khảy:

- Không dám hứa phải không ?

- Tôi...

0 Đừng nói nữa . Cô không hiểu gì cả mà cứ đòi đứng ra giải quyết chuyện người lớn . Nếu tôi có nghe cô đi nữa thì anh Đông cũng không vì thế mà biết điều với cô hơn . Đầu óc cô để ở đâu vậy hả?

Phương Nghi bắt đầu thấy tự ái, môi cô mím lại , mắt trắng bệnh . Khắc Minh phẩy tay:

- Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô nhớ không ? Cô không có chút hiểu biết gì cả thì đừng xen vào chuyện của tôi . Tôi không ác đến mức thẳng tay với cô . Nhưng cô phải biết mình là ai chứ.

Ngưng lại một lần, anh nói như bực mình:

- Tại sao không chịu về ở với mẹ ? Cứ bám theo ba cô lại thẩn thờ đau khổ, làm phiền người khác . Lòng tự trọng của cô để đâu.

- Đủ rồi, anh im đi!

Phương Nghi chợt cắt ngang, sự xúc phạm làm cô mất bình tĩnh, cô quắc mắt nhìn anh:

- Chà đạp một người đã ngã ngựa, anh tưởng vậy là cao thượng lắm sao?

- Không cao thượng, nhưng trong trường hợp này, không đến nỗi tồi tệ.

- Đừng làm tôi khinh bỉ nữa . Đừng nhắc đến điệp khúc cô không hiểu biết, cô không hiểu biết, có thể là ngoài đời tôi không bằng anh . Nhưng sự trong sáng, suy xét tôi hơn hẳn anh đấy.

- Vậy sao ?

- Anh làm gì còn tình người mà biết thông cảm với đau khổ của người khác . một người vô ơn như anh thì làm sao hiểu được thế nào là tình thương, sự hiếu thảo . Đồ vô lương tâm!

Mặt Khắc Minh sắt lại. Anh cười gằn:

- Còn gì nữa không ? Nói tiếp đi.

- Tất cả những điều anh làm trước đây, tôi đã im lặng chịu đựng . Nhưng bây giờ tôi không còn chịu được nữa, nếu còn chút lương tâm thì anh dừng lại đi.

Khắc Minh như giễu cợt:

- Đúng như cô nói, lương tâm là cái tôi không có, thế thì sao ?

- Đồ đểu!

Phương Nghi bật thốt, cô nhìn anh một cách căm hờn:

- Nếu không muốn bị tống ra khỏi cửa, đề nghị cô ăn nói cẩn thận lại đi!

- Ngược lại, anh mới là người cần ăn nói thận trọng, tôi cũng có thể tống anh ra cửa được đó.

Môi cô run lên:

- Tiếc rằng trước đây tôi ngốc quá, tự nhiên lại quen với một người đểu giả như anh . Rất may là tôi nhận ra sớm, còn hơn để gắn bó cuộc đời mình với một con người đáng khinh như anh.

- Tôi cũng cám ơn số phận không buộc tôi vào cô . - Khắc Minh nói ngắn gọn.

Phương Nghi đau điếng tâm hồn . Cô ước gì chết đi để đừng bị đau khổ như vậy . Sự thù hận, ghen giận, tuyệt vọng... tất cả làm cô khốn khổ đến mất trí . Trong khi ở đây Khắc Minh ném vào mặt cô những câu xúc phạm thẳng thừng thì ở trong kia, chính ngôi nhà của mẹ cô, Ngọc Thanh thong dong chờ anh vào như chính nhà của mình . Cảm giác hất hủi chà đạp làm lòng cô tê điếng . Cô quắc mắt nhìn Khắc Minh.

- Thế rằng một ngày nào đó, tôi sẽ làm cho anh thân bại danh liệt như anh đã làm với ba tôi.

- Xin mời.

Khắc Minh ngừng lại một lát rồi cười khảy:

- Nếu tôi thân bại danh liệt thì cũng đến như ba cô là cùng . Cô nói điều đó tôi tin lắm vì như người ta bảo con nhà tông không giống lông cũng giống cánh . Ba cô độc ác như vậy, làm sao con gái ông ta không thừa hưởng dòng máu vô nhân đạo của ông ta.

Phương Nghi trừng mắt nhìn Khắc Minh, tưởng như cô có thể giết được anh vì uất ức. Toàn thân cô run lên, căng thẳng như sợi dây dàn.

- Cũng như anh thôi, có một người mẹ lăng nhăng nên cũng giống mẹ, vừa chia tay với người này đã quen với người khác . Người ta bảo mẹ nào con nấy đâu có sai.

Khắc Minh nhìn như muốn nuốt cô:

- Câm miệng lại!

- Tôi không câm, còn nữa, lâu nay tôi yên lặng vì hy vọng một ngày nào đó anh nhìn lại mình . Nhưng anh càng ngày càng tỏ ra độc ác, anh bị ai giật dây vậy ?

Khắc Minh nghiến răng:

- Ra khỏi đây ngay . Tôi không muốn thấy mặt cô nữa!

Phương Nghi quát lại:

- Không ra, Hãy nghe đây, Anh thương ba anh sao không chịu nhìn lại con người của ông ta . Thấp tài thua trí ba tôi thì phải chịu thua thiệt , dùng tay người khác trả thù . Hèn lắm!

Khắc Minh như nổi điên . Chỉ bằng một bước, anh đã nhảy tới trước mặt Phương Nghi, thẳng tay tát vào mặt cô . Không phải một mà hai, ba . Anh lắc vai Phương Nghi một cách phũ phàng nhất:

- Từ đây về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi, nghe rõ chưa . Ra khỏi đây ngay!

Ngọc Thanh đứng tựa cửa từ lúc nào . Cô khoanh tay trước ngực, hất mặt về phía Phương Nghi:

- Sao không chịu đi ? Người ta đuổi mà còn đứng đó lì thật.

Qua phút choáng váng . Phương Nghi định thần lại, cô đưa tay lên môi . Một dòng máu tuôn ra bên miệng . Cô nhìn ngón tay dính máu của mình, rồi căm hờn nhìn Khắc Minh:

- Ngày nào, tôi còn sống, tôi sẽ còn nhớ buổi tối này . Hãy chờ đó, chính anh sẽ trả giá hành động này.

Cô quẹt môi mình, rồi quay người bỏ chạy ra ngoài.

Khắc Minh buông mình xuống ghế . Vẻ chán chường mệt mỏi . Ngọc Thanh ngồi sát vào anh.

- Đừng để ý đến nó nữa anh, anh buồn lắm phải không ?

Khắc Minh lắc đầu không trả lời .Anh để yên cho cô vuốt ve với tất cả sự âu yếm tình tứ nhất . Những cử chỉ đo làm anh thấy dễ chịu một chút, sự căng thẳng như dịu đi . Ngọc Thanh quàng tay qua cổ anh, rủ rỉ:

- Tối nay em ở lại với anh nha, anh chịu không ?

Khắc Minh nhìn cô ngạc nhiên, nhưng không phản đối, dù sao có một người biết chia sẻ cạnh mình vẫn hơn phải một mình đối diện với những ray rức của chính mình:

Ngọc Thanh thỏ thẻ nhắc lại.

- Anh chịu em ở lại với anh không ?

- Tùy em Thanh ạ.

- Để em làm cho anh hết buồn.

Cô đứng dậy uyển chuyển đi lại phía tủ lấy chai rượu và hai chiếc ly đặt trên bàn . Rồi vào bếp làm một đĩa thịt nguội . Cô ngồi xuống cạnh Khắc Minh.

- Tối nay em sẽ làm bạn với anh . Giọng như những mỹ nữ chuốc rượu cho đấng quân vương trong phim vậy đó . Anh chịu không ?

Khắc Minh cười khì:

- Em giàu tưởng tượng quá Thanh à.

- Anh có biết tại sao không ?

- Tại sao ?

- Vì... mà thôi, lát nữa em sẽ nói . Bây giờ cụng ly nha.

Ngọc Thanh bắt đầu rót rượu ra ly . Cô không uống mà kề ly tận môi Khắc Minh:

- Uống đi anh.

Cô cười hài lòng nhìn anh nốc hết ly này đến ly khác . Vừa ngã ngớn, vừa dịu dàng săn sóc . Khắc Minh mở bớt nút áo cho đỡ nóng . Anh bắt đầu thấy cả người hừng hực, chếch choáng . Nhìn khuôn mặt Ngọc Thanh kề cận bên mình, anh kẽ ôm ngang người cô.

- Em dễ thương lắm Thanh . Em an ủi anh chứ không làm khổ anh . Cám ơn em lắm.

Cô liếc anh thật dài:

- Có thương em thật không ?

Khắc Minh lẩm bẩm:

- Em chỉ tôn thờ anh, chứ không thù nghịch khinh bỉ, không đày đọa tinh thần anh

- Tại em yêu anh.

Anh ngước lên nhìn cô . Ngọc Thanh đứng dậy, ngồi lên chân anh . Cô thì thầm bắt tất cả sự mơn trớn:

- Em yêu anh nhiều lắm, anh hiểu không ?

- Anh hiểu.

- Thế anh có yêu em không ?

- Chắc có.

- Anh nhắc lại đi.

- Anh yêu em.

- Vậy thì em là của anh rồi đó.

- Cám ơn em.

Ngọc Thanh chợt đứng dậy đóng cửa phòng khách, cô tắt đèn và dìu Khắc Minh lên phòng:

- Anh đi nổi không ? Em đỡ nghe . Anh mệt rồi đó, lên ngủ.

Lần đầu tiên vào phòng Khắc Minh, nhất là vào giờ này, Ngọc Thanh có cảm tưởng mình vừa đám cưới xong và đúng là cô dâu hạnh phúc nhất.

Khắc Minh yên lặng nhìn cô . Anh chợt nhớ cảm xúc lung lay cả tâm hồn khi vào buổi trưa đó, anh đã nhìn thấy một Phương Nghi tinh khiết đứng trước mặt . Đẹp như nữ thần, lúc ấy anh trân trọng gìn giữ chưa dám đụng đến trái cấm . Còn bây giờ, trước Ngọc Thanh táo bạo và chủ động . Khắc Minh chỉ còn thấy mình với cảm giác tham lam, muốn hưởng thụ vô trách nhiệm . Anh kéo cô ngã áp vào mình . Ngọc Thanh cuồng nhiệt hưởng ứng.

Trong cơn say, Khắc Minh trở thành thô bạo, ích kỹ thỏa mãn bản thân . Ngọc Thanh cam chịu điều đó . Vì cô biết đó là sự trói buộc vĩnh viễn anh vào cô . Có như vậy cô mới hất Phương Nghi ra khỏi đời anh một cách trọn vẹn.

Phương Nghi mở mắt trong cảm giác bồng bềnh, như đang nằm trên võng, hay trên còn thuyền bị sóng lắc lư . Cảm giác này làm cô ngạc nhiên, bất giác cô quay đầu tìm kiếm.

Đập vào mắt cô là căn phòng lạ, người đàn ông cũng đang ngồi gần đó . Thấy cô mở mắt, ông ta lên tiếng.

- Cô tỉnh rồi hả?

Phương Nghi vội ngồi lên . Nhưng chống mặt quá cô vội dựa vào tường . Cô định thần quan sát xung quanh.

Người đàn ông đứng dậy đi về phía Phương Nghi:

- Chóng mặt phải không ? Nằm xuống đi cô bé, cô còn yếu lắm.

Phương Nghi chìu mặt xuống gối, mắt vẫn nhắm, cô hỏi khẽ:

- Đây là chỗ nào vậy, thưa ông?

- Cô đang ở bến cảng, phòng này là phòng bảo vệ . Tôi đã nhờ anh ta đi mua sữa cho cô rồi, cũng không chắc là còn, nhưng thử đi xem sao.

- Ở bến cảng à ?

Phương Nghi hỏi với giọng ngạc nhiên . Người đàn ông hơi mỉm cười:

- Đừng sợ cô bé . Cứ nằm nghỉ đi . Khi nào cô khỏe hẳn tôi sẽ đưa cô về nhà.

- Cám ơn ông.

Cô nhớ ra rồi . Buổi tối ở nhà Khắc Minh về, cô đã đi lang thang ra bờ sông . Hoảng loạn đến tuyệt đỉnh, cô chỉ còn muốn chết mà thôi . Cô nhớ mình đã đi lần ra một chiếc tàu và nhảy xuống sông . Nhớ cả cảm giác chơi vơi hãi hùng và nỗi cô đơn khủng khiếp giữa sóng nước bao la... rồi sau đó tất cả đều trở nên mờ mịt vô thực.

"Rốt cuộc mình vẫn sống" - Phương Nghi nghĩ thầm . Như thế có nghĩa là tiếp tục đau khổ và đứng ra xa nhìn họ hạnh phúc . Tự nhiên cô nhớ lại hình ảnh lúc cô bước vào phòng khách, Khắc Minh và Ngọc Thanh cùng xem chung tờ báo . Rồi hình ảnh Ngọc Thanh vào nhà trong cho anh... cảm giác bị xua đuổi và những cái tát phũ phàng... Cô mím chặt môi, nước mắt chảy lặng lẽ.

Tiếng người đàn ông vang lên:

- Đừng khóc cô bé, nếu buồn hãy thức dậy nói chuyện với tôi . Cô tên gì vậy?

- Phương Nghi, thưa ông ?

- Cô làm nghề gì ?

- Tôi mới ra trường . Chưa tìm việc.

- Bớt chóng mặt chưa?

Phương Nghi hơi quay đầu, rồi mở mắt . Thấy dễ chịu hơn, cô chống tay ngồi lên.

Người đàn ông ngồi trước mặt Phương Nghi, ông im lặng nhìn cô . Phương Nghi cũng nhìn lại ông . Bộ đồng phục trên người ông làm cô liên tưởng tới những người hải quan, cô hỏi khẽ:

- Ông là thủy thủ phải không ?

- Gần như thế . Tôi là thuyền trưởng mà chiếc tàu cô đã lên.

- Thuyền trưởng à?

- Đúng, nhưng có gì không ?

Phương Nghi khẽ lắc đầu:

- Không có gì, ông chỉ làm tôi nhớ lại mơ ước của mình . Trong lòng tôi, lúc nào cũng ước muốn được đi trên những con tàu, lênh đênh trên mặt biển êm ả . Đi hoài như vậy và chỉ lâu lâu mới về nhà một lần.

Người đàn ông chợt hỏi:

- Cô học ngành gì ?

- Tôi học ngoại ngữ.

- Có máu phiêu lưu như vậy, sao không vào hàng hải?

Phương Nghi tư lự:

- Không phải phiêu lưu, lúc nhỏ tôi chỉ thích được sống yên ổn một chỗ, được che chở mọi bề . Sau này lớn lên tôi chợt muốn đi đâu đó thật xa.

Cô ngừng lại thở dài:

- Nhưng tôi không biết mình sẽ đi đâu.

Cô chợt nhớ ra:

- Mấy giờ rồi thưa ông ?

- Bốn giờ sáng.

- Còn khuya vậy à ?

- Ừ, lâu lắm mới đến sáng . Có đói không ?

- Hình như có.

- Ráng chờ một chút, có thể người bảo vệ đã tìm được sữa cho cô.

Phương Nghi chợt nhìn xuống tay mình, chiếc áo lạnh làm cô thấy kinh ngạc . Cô khẽ kêu lên một tiếng và ngẩng nhìn người đàn ông.

- Thuyền trưởng, có phải ông đã thay đồ cho tôi, có phải...

Phương Nghi đỏ bừng mặt, ấp úng không dám nói tiếp . Người đàn ông thản nhiên:

- Cô bị lạnh quá, cần phải được giữ ấm, khi tôi vớt cô lên thì người đã lạnh ngắt . Không nên ngại với tôi cô bé à . Con gái tôi cũng lớn gần bằng cô đấy.

- Cám ơn ông nhiều lắm, ông đã cứu sống tôi, dù là...

- Cô không muốn sống nữa chứ gì.

Phương Nghi lắc đầu:

- Dù thế nào tôi cũng đã chịu ơn ông . Tôi không biết phải...

Người đàn ông ngắt lời:

- Nếu muốn cám ơn tôi, không có gì tốt hơn là cô đừng nhảy xuống sông nữa, không bao giờ làm vậy, dù là bất cứ hoàn cảnh nào.

- Cám ơn lời khuyên của ông.

- Cô bao nhiêu tuổi rồi cô bé?

- Hai mươi ba, thưa ông.

- Còn trẻ lắm, quá trẻ . Một tuổi trẻ như vậy mà phải chấm dứt cuộc sống, đối với tôi là hoang phí đó cô bé à.

Phương Nghi không trả lời, cô ngồi bó gối, lặng lẽ quan sát người đàn ông . Đó là một người có thể gây cho người khác sự yên tâm ngay cái nhìn đầu tiên . Ông có vẻ dung dị, trầm tĩnh và dễ gần . Nãy giờ ông chưa hề hỏi chuyện buồn của cô, cũng không nói một câu an ủi khuyên lơn như người ta thường làm trong trường hợp đó . Nhưng cô có cảm giác ông đọc thấu những nỗi buồn phiền trong lòng cô, và có thể cảm thông sâu sắc . Ông làm cô thấy sự gần gũi vượt thời gian để mà có mối quan hệ gắn bó.

Có tiếng chân làm cả hai quay ra nhìn . Người bảo vệ đã về, trên tay là hộp sữa và ổ bánh mì, anh ta cười như có lỗi:

- Kiếm không ra sữa nóng cho cô thuyền trưởng à.

- Không sao, ăn kèm với bánh mì cũng được.

Anh bảo vệ lại đi đâu đó . Người đàn ông khui hộp sữa cho cô, chế sữa vào bánh mì rồi đưa cho Phương Nghi.

- Ráng ăn thế này đi cô bé.

- Cám ơn ông.

Cô đón lấy ổ bánh mì ăn ngon lành, không hiểu tại sao mình lại đói đến vậy . Bây giờ cô mới nhớ tối qua mình chưa ăn gì.

Thấy cô ngấu nghiến cắn bánh mì, người đàn ông mỉm cười đứng lên đi về phía bàn nước Phương Nghi nhìn theo, chợt hỏi:

- Xin lỗi, thuyền trưởng tên gì vậy?

Ông quay lại mỉm cười với cô:

- Nguyên, Trần Nguyên . Tên có khó đọc lắm không ?

- Còn tôi tên Phương Nghi.

Vừa đưa cô ly nước, ông vừa phủi mấy mẩu bánh mì rớt trên giường.

- Thế nào ? Cô thấy khỏe chút nào không ?

- Có khỏe, hình như lúc nãy tôi bị đói chóng mặt.

- Sao không chịu nổi ? Nếu tôi không đoán ra chắc cô sẽ bị xỉu lần nữa, không phải vì sợ, mà là vì đói.

- Sao ông biết tôi sợ.

- Tôi biết vậy, vì cô mới xuống nước chưa đầy mười phút . Thời gian đó chưa đủ làm người ta ngất đi . Vậy mà cô đã ngất trước khi tôi nắm được cô.

Phương Nghi hơi quê:

- Vâng, lúc đó tôi sợ chết khiếp . Ông không hình dung được tôi đã sợ như thế nào đâu, xung quanh tôi thôi, lạnh ngắt và quá mênh mông, khi nhảy xuống đó tôi chỉ nghĩ mình cần được giải thoát, không ngờ sau đó tôi có cảm giác sợ.

- Không phải sợ chết mà là sợ bóng tối.

- Ôi, sao ông biết?

- Đa số phụ nữ đều sợ bóng tối.

Phương Nghi chợt đoán ra, cô cười tinh nghịch:

- Vậy là bà nhà sợ ma, tôi nói có đúng không ?

Và cô cười giòn tan . Thuyền trưởng cũng mỉm cười:

- Cô hồn nhiên làm nhói lòng người khác đó Phương Nghi à.

Phương Nghi liếm môi ngồi im . Tự nhiên cô thấy mình thật vô duyên, vừa mới khóc đó bây giờ đã cười như trẻ con . Cô nói lí nhí:

- Có lẽ tôi vô duyên thật . Tính tôi dễ bị cười lắm . Ông đừng cười tôi nhé.

- Không đâu.

Phương Nghi nhìn ra khung kính . Ngoài kia trời đã sáng mờ mờ . Thuyền trưởng Nguyên đứng lên đi ra cửa.

- Cô thay đồ đi, tôi sẽ đưa cô về.

Đợi ông ra ngoài . Phương Nghi bước xuống giường gài lại cửa, đến góc phòng lấy chiếc áo phơi trên tường . Còn hơi ẩm, nhưng không đến nỗi làm cô lạnh lắm.

Cô ra mở cửa, ông Nguyên đứng chờ cô ở ngoài.

- Tiếc là tôi không mang theo áo khoác, cô bé chịu lạnh được không ?

- Dạ được.

- Không hiểu cô làm cách nào mà lên được tàu mà ai phát hiện, cô bé hay thật.

- Tôi cũng không biết nữa . Tôi cứ đi dọc bờ sông, đi mà không để ý xung quanh, đến lúc thấy dây tàu tôi đi lên . Có lẽ ông quan sát và tưởng tôi là kẻ cắp.

Thuyền trưởng Nguyên bật cười:

- Đúng, tôi quan sát cô but không nghĩ cô là ăn cắp, chỉ tưởng cô thích đi dạo kiểu phiêu lưu.

Ông đừng lại:

- Cô chờ tôi ở đây nhé, tôi đi lấy xe.

Phương Nghi nhìn quanh, đây là chỗ rất lạ mà cô không nhìn ra . Không biết mình đã vào đây bằng cách nào, lạ thật.

Chiếc xe dừng bên Phương Nghi . Thuyền trưởng Nguyên nghiêng người mở cửa cho cô . Phương Nghi ngồi vào xe, rồi hơi quay qua nhìn ông:

- Từ đây về nhà tôi có xa lắm không ?

- Trước hết, cô hãy nói cho tôi biết nhà cô ở đâu?

Phương Nghi hơi ngượng, cô bèn phì cười:

- Tôi ngớ ngẩn quá đi mất.

Cô nói địa chỉ . Ông yên lặng nghe, rồi nghiêng đầu nhìn cô:

- Tôi cũng đoán cô ở những khu như vậy . Đường đó toàn những biệt thự . Tại sao cô chối bỏ thiên đường của mình vậy ? Ở tuổi cô, nhiều cô gái khác thèm được như vậy lắm.

- Có thể, nhưng với tôi thì không.

Hai người im lặng . Thuyền trưởng Nguyên chăm chú lái xe . Phương Nghi khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn bên đường . Cô có cảm giác mình từ thế giới khác trở về và lại tiếp tục cuộc sống cũ, một cuộc sống làm cô kinh hãi hơn là đón nhận.

Hoàng Thu Dung

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến thotre.com từ đâu?

Báo chí

Bạn bè giới thiệu

Qua các công cụ tìm kiếm

Khác

Hương vị quê nhà

Ba lô du lịch

Thư giãn

Thơ Trẻ Fanpage

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 60


Hôm nayHôm nay : 1277

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 119314

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 25253263