Mãi mãi mưa lấp anh vào chỗ nào có thể

Thứ hai - 20/08/2012 04:19 2.652 0
Mới vừa mưa một cơn
Tưởng chừng cơn mưa cũ
Bắc thang sửa lại phiến ngói vỡ năm trước
Anh ngồi rất lâu trên mái nhà và mưa

Và chú sẻ co ro tìm chỗ nấp
Và những cột ăng-ten cứa trời
Và mây không thôi trôi về phía núi

Và em không bao giờ đến nữa
Từ độ nghe mưa kéo vĩ cầm quán nhỏ hiên đường
Cánh chuồn
Chỉ một cánh chuồn
Thôi,
Đã nghiêng rơi tình đầu trên vũng phố xưa
Và mưa
Và mưa
Anh đã ngồi rất lâu với chỗ ngồi em bỏ lại
Và những đứa bé dầm mưa thả thuyền
Làm sao không xé đôi trang thơ cạn mùa yêu cho những đứa bé
                            gấp thuyền
(Một thuở anh làm thơ yêu em nhiều như sóng)

Và kỷ niệm xiên xiên nghiêng nghiêng song song thả phấn vào ô
                        trí nhớ anh chật chội
Em đã từng khóc hết nước mắt đêm tận hiến
Tổ ấm của chúng ta còn ở đâu đó trong màn mưa róng riết cô đơn
Con dốc Biên Hòa dài hơn xa hơn và không bao giờ mình qua
                                 hết được
Trấn Biên đá lạnh hơn người

Và lãng du tháng năm ăn chực ngủ nhờ mái tình người
Đã mấy lần anh ném về em cơn giông nhặt được giữa vòng người
Người tầm tã người
Mãi mãi tình đầu đâu dễ gì thấm cạn trên thân xác cằn cỗi anh
nứt nẻ tâm hồn em vũng buồn hoang hoải mình
Và chúng mình chẳng thành vợ thành chồng
Và những đứa con chẳng kịp biết khóc cười
Và thi thoảng anh nghe tiếng nấc em qua ống nghe
Tiếng nấc tinh khôi chưa bao giờ cũ

Và hết một cơn mưa nữa trên mái nhà
Gởi lại phiến ngói vỡ cho chỗ dột cũ
Anh bắt chước cú nhảy của mèo

Không cần thang
Không cần vịn
Mãi mãi mưa lấp anh vào chỗ nào có thể

Mưa đầu mùa, 2010

Tác giả: Trịnh Sơn

Nguồn tin: VNQĐ

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây