Tìm kiếm mong manh

Thứ năm - 27/02/2014 04:00
Giữa rừng người không quen biết
tôi rên siết hạnh phúc vì không ai nhận ra mình
tình hình là trong tôi rất căng
một sợi lông măng đứt cũng làm tình tổn thương
tôi mong dây cương chăn mình thật chắc
tích tắc giấu tôi giữa phố đông…
Trong cơn giông những người chạy xe chăm chỉ
nhìn mà không thấy tôi ơ hay nhỉ
tôi bền bỉ chạy trốn mình

Tạm chặn cơn bất bình
cuộc lình sình với những kẻ vô ơn
mĩ mãn cô đơn
chạy
sống - còn

Chỉ có ở Sài Gòn
không còn đêm vắng tanh
tôi với thời gian mong manh
đong đầy trái đắng
tìm kiếm mình chóng phánh dường bao…

Tác giả bài viết: Ngô Thị Hạnh

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 6 đánh giá

Xếp hạng: 3.3 - 6 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thăm dò ý kiến

Theo bạn giao diện của Thơ Trẻ hiện nay như thế nào?

Thống kê
  • Đang truy cập49
  • Hôm nay10,122
  • Tháng hiện tại474,753
  • Tổng lượt truy cập29,786,924
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây