Tình "chát"

Thứ ba - 24/08/2010 01:40 2.400 0
Em đã rất vui khi gặp lại anh. Năm năm rồi còn gì! Thật ra lúc đầu gọi điện cho anh, em chỉ muốn hỏi thăm cuộc sống hiện tại của anh như thế nào. Nhưng khi biết anh vẫn còn độc thân và khi nghe anh nói vẫn mong đợi em, lần thứ ba tim em như ngừng đập.
Quán cà phê tối thứ bảy đông đúc, nhưng anh đã chọn một bàn trong góc khuất, khá yên tĩnh, vừa đủ ánh sáng để chúng ta nhận ra những thay đổi trong nhau. Anh già đi một ít. Em xinh hơn, cứng rắn hơn nhiều. Anh giờ đã là một bác sĩ tài giỏi. Em cũng đã là cô sinh viên năm ba. Đó là tất cả những thay đổi giữa hai chúng ta. Ánh mắt anh nhìn em đắm đuối sau bao năm xa cách làm em ngượng ngùng quên đi những câu hỏi mình đã sắp đặt từ nhà. Đang luống cuống chưa biết nên bắt đầu từ đâu thì anh nói:

 

- Nói cho anh biết về em trong năm năm qua?

- Em ư? Sau khi bị anh bỏ rơi, em gần như chết đi sống lại mấy lần. Em đã rất hận anh. Sau đó em quyết định đi học lại, bây giờ em đang ngồi trước mặt anh.

- Hãy tha lỗi cho anh. Thật ra anh vẫn dõi theo từng bước chân em.

- Tại sao? Tại sao ngày đó anh lại bỏ rơi em?

- Anh...

- Nói đi, có phải vì em không có bằng cấp, không nghề nghiệp?

Em xúc động. Chiếc bàn rung rung làm hai ly cocktail chênh chao. Nước mắt lặn xuống đáy cốc.

- Em bình tĩnh, nghe anh nói đã. Tại vì...

- Vì sao? Vì em không môn đăng hộ đối, hay...

- Đừng nghĩ thế tội anh. Tại vì có lần em đến nhà anh, lúc ra về em đá con Milu nhà anh, rồi chửi thề nữa. Em nhớ không? Mà anh rất yêu con Milu.

Em không bao giờ làm thế. Mà em không nhớ mình có làm như thế hay không. Nhưng rồi em dường như bỏ qua tất cả khi anh nói rằng anh vẫn rất nhớ em, vẫn dõi theo bước chân em. Anh muốn chúng ta làm lại từ đầu. Những mặc cảm, bao mối nghi ngờ trong em tan biến. Chỉ còn lại trong đêm bên ly cocktail là nụ hôn ngọt ngào.

- Anh vẫn chưa lấy vợ thật ư?

- Em quên đây là nơi dành riêng cho những người độc thân hẹn hò à? Không phải vô tình mà anh chọn quán này đâu.

Lời nói, ánh mắt anh lại dịu ngọt như lần đầu anh tỏ tình với em. Tim em rộn lên. Em muốn sà vào vòng tay anh, em muốn đấm vào lưng anh cho thỏa sự nhớ nhung lẫn oán trách. Những ánh mắt bên ngoài đổ dồn về bàn chúng ta.

oOo

- Tôi đã tha thứ cho anh ấy một cách nhanh chóng. Tôi vẫn yêu anh ấy, bà ạ.

- Bà ngốc lắm. Tại sao bà dễ tin như thế nhỉ. Nếu hắn yêu bà thì tại sao hắn bỏ rơi bà suốt năm năm trời? Với lại, chuyện bà đá con chó nhà hắn giả sử có thật thì lý do đó cũng rất vô lý.

Linh nói đúng, nhưng em đã biện hộ cho anh rằng anh rất yêu con Milu. Linh lại càng có lý hơn khi đưa ra dẫn chứng rằng con Milu không thể hơn em được. Em và con Milu ai quan trọng hơn hả anh? Nhưng em không muốn tin điều đó. Em chấp nhận lời đề nghị của anh là chúng ta làm lại từ đầu. Nhưng sau những nụ hôn say đắm của buổi hò hẹn cuối, trước lúc em ra lại trường anh nói: "Ngày mai anh bận trực không đi tiễn em được, em ra học giỏi, giữ sức khỏe nhé”. Một chút thất vọng dấy lên trong em, nhưng em lại bỏ qua. Với em, cứu người là trên hết. Anh cũng hứa sẽ gọi điện và lên mạng chát sau. Em tin anh.

- Khốn. Làm gì có loại yêu như vậy chứ. Bà cho tôi số điện thoại và nickname của hắn. Tôi sẽ lột trần bộ mặt hắn cho bà tỏ tường.

Linh phân tích từng lời nói, từng hành động, từng dấu hiệu để em nhận thấy anh đang lừa dối em, nhưng em đã phản đối nó. Em đã bao biện cho anh - người một thời em yêu đến chết mệt, người đã từng làm em khóc cạn nước mắt. Người em yêu thương, giận hờn, oán hận rồi lại yêu. Em làm thế vì anh không phải vậy, hay tại em quá mù quáng như bạn em nói?

Em nửa muốn che đậy cho anh nên đã bao biện, nửa muốn biết rõ con người thật của anh như thế nào nên đã cho Linh số điện thoại, nickname của anh. Em hồi hộp, lo lắng chờ đợi.

oOo

chiyeuminhem: Linh à! Tại sao em lại gọi nhầm vào máy anh, để giờ lúc nào anh cũng nghĩ về em thế này?

tuonglinh: Em cũng không biết nữa.

chiyeuminhem: Anh nghĩ đó là định mệnh. Định mệnh sắp đặt em đến với anh.

chiyeuminhem: Mỗi ngày không gọi điện, không chat với em trên mạng, anh không tài nào làm việc được.

tuonglinh: Nhưng chúng ta chưa bao giờ gặp nhau.

chiyeuminhem: Anh biết, nhất định anh sẽ tìm gặp em bằng được. Linh biết anh thích em nhất ở điểm nào không?

tuonglinh: Sao cơ?

chiyeuminhem: Đấy! Anh thích nhất là từ "sao cơ”. Rất Hà Nội.

chiyeuminhem: Anh tưởng tượng người con gái Hà thành trắng như trứng gà bóc, da thịt mát lạnh. Chỉ nghĩ đến đó thôi anh đã muốn tan ra.

chiyeuminhem: Anh yêu em mất rồi, Linh ạ.

- Đấy. Ông "người yêu" của bà là thế đấy. Giờ thì hết đường bao che nhá.

Em không tin vào tai mình nữa. Anh không thể là thế. Những nụ hôn, những lời hứa ngọt ngào từ môi anh chẳng lẽ là giả dối? Chúng ta đâu còn là trẻ con nữa để mà bông đùa nhau.

- Không, tôi nghĩ chat trên mạng thì anh ấy đùa vậy thôi. Có biết mặt nhau đâu mà sợ. Với lại nói vậy đâu có mất gì.

Em cãi lại nó. Em khăng khăng đến mức cô bạn thân chửi mắng em ngu ngốc, mù quáng. Nó lôi em xềnh xệch ra mạng. Nó thao tác một cách nhanh chóng.

chiyeuminhem: Linh à! Nhớ em quá đi mất. Vào cùng anh đi.

tuonglinh: Em là con gái làm sao đi một mình được.

chiyeuminhem: Anh ước thời gian trôi thật nhanh, đến ngày anh ra Hà Nội tập huấn sẽ được gặp em.

tuonglinh: Thứ năm tới cơ quan em có tour đi QB đấy! Nhưng không biết em có được đi tour đó không.

chiyeuminhem: Em cố gắng xin sếp đi tour đó nhé. QB gần chỗ anh lắm.

tuonglinh: Nhưng lúc đó anh bận đi làm rồi còn đâu.

chiyeuminhem: Anh sẽ xin nghỉ. Anh sẽ đến gặp em.

tuonglinh: Anh có đưa em đi chơi không?

chiyeuminhem: Anh sẽ đi cùng trời cuối đất với em, em yêu ạ!

- Bà đọc cho kỹ đi. Sao? Chưa tin à. Bà mở nick của bà ra mà chat với hắn. Mọi việc sẽ rõ cả thôi mà.

Em run lập cập gõ từng nút phím. Nick anh sáng khuôn mặt cười, nụ cười vàng ệch, vô cảm.

mobiphon...: Anh lên mạng lâu chưa?

chiyeuminhem: Đủ để đợi em!

mobiphon...: Sao biết em lên mà đợi?

chiyeuminhem: Anh linh cảm sẽ gặp em giờ này, phút này.

chiyeuminhem: Nhớ em quá H ơi!

mobiphon...: Hôm nay anh không trực à?

tuonglinh: Anh chat với ai nữa à?

chiyeuminhem: Đâu có. Anh đọc báo và chat với mỗi em thôi.

mobiphon...: Anh chat với ai nữa à, sao lâu trả lời em vậy?

chiyeuminhem: Đâu có. Anh đọc báo và chat với mình em thôi.

- Bà hết chối chưa? Tên yêu râu xanh này ngu thật đấy, mắc lừa dễ như chơi. Mà hắn hám gái đẹp, hám giàu lắm. Gớm! Nghe tôi giới thiệu làm hướng dẫn viên du lịch, hắn sáng mắt lên. Càng sướng khi nghe nói ba mẹ tôi làm ở ngân hàng công thương. Tôi không ngờ một thằng đểu giả như vậy mà bà cũng chết mê chết mệt.

Đầu em ong ong. Những ngón tay em đờ ra trước bàn phím, em không thể nhấc lên hay dìm nó xuống được. Linh thấy vậy liền quay bàn phím về hướng nó. Tay nó lướt từ bàn phím này sang bàn phím khác.

tuonglinh: OK! Em sẽ cố gắng sắp xếp để đi bằng được chuyến này.

chiyeuminhem: OK! Anh đợi. Anh sẽ làm cho em hạnh phúc, Linh ạ.

mobiphon...: Anh à! Khoảng thứ tư hoặc thứ năm này em về quê. Anh ra ga đón em nhé!

chiyeuminhem: Thứ năm tuần sau ư? Anh xin lỗi em. Hôm đó anh bận làm rồi.

mobiphon...: Anh xin đổi ca được không?

chiyeuminhem: Anh sợ là không đổi ca được em ạ...

mobiphone...: Thôi được. Cứu người là trên hết, anh ạ.

chiyeuminhem: Chỉ có em là hiểu và thông cảm cho công việc của anh thôi. Yêu em nhất.

Em lảo đảo trước những dòng chữ của anh viết ra. Sự thật là thế ư? Anh đã lừa dối em, lừa dối niềm tin và tình yêu em dành cho anh bấy lâu nay. Em thấy mình bị xúc phạm. Em chạy nhanh ra khỏi quán chát mặc cho anh và Linh đổ trận mưa phím rào rào.

oOo

- Này, lão râu xanh của bà nhắn tin hỏi tôi đã đến QB chưa đấy?

- Đã thứ năm rồi ư?

Không hiểu sao em lại hỏi câu đó. Nó quá ngốc nghếch và thừa thãi. Em hỏi vậy là chứng tỏ em vẫn nghĩ đến anh, mặc dù thâm tâm em tự hứa sẽ cố quên anh đi, quên tất cả sau những gì là sự thật về anh. Nhưng có một sự thật phũ phàng hơn là em không thể quên anh được. Em đã quá tin, quá yêu anh mất rồi.

- Tôi sẽ cho thằng này một vố mới được.

- Thôi. Dừng lại đi. Như thế là quá đủ rồi.

- Bà buồn cười nhỉ. Vẫn còn bênh hắn à?

- Không. Mà thôi, tùy bà. Nhưng các người hãy để tôi yên.

Thứ năm. 12g.

098...: Linh à! Anh đang ở khách sạn Đại Nam, đường Trương Pháp. Em đến ngay nhé.

092...: Ok! Đợi em!

098...: Sao lâu thế, em yêu. Anh đợi dài cả cổ rồi nè. Bắt đền em đấy!

...

098...: Đã gần nửa tiếng rồi đấy. Anh sẽ "nghiền nát" em ra, Linh ạ.

092...: Em đang đến, cách chỗ anh khoảng hai cây số.

14g15.

098...: Anh không nghĩ chưa đầy hai cây số mà em đi hơn hai tiếng đồng hồ. Anh hết kiên nhẫn rồi đấy.

- Ha ha! Đáng đời thằng cáo. Nằm đấy mà đợi. Bà xem thằng "người yêu" của bà nó chung thủy chưa kìa.

- Thôi. Bà làm ơn để tôi yên.

- Ô hay...

098...: Linh ơi, em có lừa anh không đấy? Nói cho anh biết đi...

...

- Điện thoại bà có tin nhắn kìa.

Giọng Linh thét bên tai làm em sực tỉnh. Nó đọc tin nhắn rồi cười nắc nẻ, đắc chí. Em run rẩy cầm điện thoại. Em thừa biết đó là tin của anh, nhưng lại thầm mong không phải anh. Em muốn delete nhưng ngón tay em dò dẫm tìm phím open. Em vội vàng như sợ để vuột mất điều gì đó. Đúng rồi, em sợ vuột mất một tình yêu. Em mở tin nhắn với hi vọng anh sẽ nói hết sự thật và mong em thứ lỗi. Nhưng: "H ơi! Vì em, vì tình yêu của chúng ta, mai anh sẽ xin nghỉ. Mình đi chơi đâu đó thật xa nhé! Nơi chỉ có anh và em...".

Lần thứ nhất tim em như ngừng đập là khi anh ngỏ lời yêu em. Lần thứ hai là khi anh rời xa em. Đây là lần thứ ba, tim em thắt lại. Sau những vấp ngã, những đau khổ ấy em nhận ra rằng: Sự thật dù có đau đến mấy ta vẫn phải chấp nhận, đối đầu với nó. Còn hơn đeo đuổi một ảo tưởng phù phiếm viển vông.

Tình yêu em dành cho anh là thật, nhưng anh đã đánh rơi nó, một lần, hai lần và mãi mãi. 

Tác giả: Cát Miên

Nguồn tin: Áo Trắng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây