Cảm nhận

Thứ năm - 20/12/2012 04:32
Có phải đến tuổi này mọi điều như chững lại?
Tôi hồ nghi ngay cả chính mình
Em xa lạ trong màu mắt cũ
Ráng chiều về ẩn dấu nét lung linh.

Tôi về lại căn nhà ký ức
Trồng cỏ xanh bít lối đi vào
Châm bếp lửa, nâng tách trà trầm tưởng
Có một thời tuổi trẻ nghêu ngao

Nay tĩnh lại như rừng trầm tích
Chợ phù hoa trả lại cho người
Ngày đã qua như ly rượu đắng
Câu thơ buồn gởi lại cho ai…

Đến tuổi này vườn xuân đã khép
Lối xưa về in dấu lá xương khô
Tách trà đậm trên tay sóng sánh
Chợt thấy mình ảo ảnh hư vô…

Khi em đến chiều thu nhuốm bạc
Chút dịu êm thoảng đến phôi pha
Tôi mường tượng ngôi nhà ấm cúng
Chỗ ta ngồi ngan ngát cỏ hoa.

Điều có thể đã không làm được
Ở tuổi này chẳng dám mơ xa
Bong bóng bay thả lên trời hết
Chuyến tàu đời mỏi những sân ga…

Tác giả bài viết: Tuấn Kiệt

 Tags: tuấn kiệt

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến trang Thơ Trẻ từ đâu?

Thống kê
  • Đang truy cập13
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm12
  • Hôm nay6,130
  • Tháng hiện tại111,520
  • Tổng lượt truy cập30,205,040
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây