Chỉ tại chú kiến vàng

Thứ bảy - 19/02/2011 04:03

Chỉ tại chú kiến vàng

Vườn chanh lan tỏa vị chát chua mát lạnh trưa hè. Nụ hôn sâu thăm thẳm, chàng cắn môi nàng như cắn múi chanh ngọt lịm hương vị ái tình đầu mùa. Nàng hoảng hốt bảo: "Chết rồi! Anh ơi! Môi em sưng rồi! Chắc má la chết!

Làm sao đây anh?". Con kiến vàng chơi trốn tìm trong suối tóc xanh của nàng vắt ngang nhu nhú đôi quả đồi miền đồng bằng. A ha! Chàng bảo: "Nếu má có hỏi tại sao môi em sưng thì em cứ bảo chỉ tại chú kiến vàng...". Hàm răng hạt bắp cắn vào môi chàng và bảo: "Chú kiến vàng có râu phải không anh?". Chua chát rụng ngọt lịm môi cười...

Mười năm. Hai mươi năm. Những mùa chanh rụng rơi ướp chát chua những mùa hè bỏng nhớ. Ngày khô hạn ái tình, chàng quay về gốc chanh xưa cắn dấu răng trách hờn trái vàng ươm chua chát. Ơ hời! Đâu rồi chú kiến vàng? Vết cắn xưa buốt lồng ngực trái cô đơn.

Tháng 02-2011

Tác giả bài viết: Võ Tấn Cường

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến trang Thơ Trẻ từ đâu?

Thống kê
  • Đang truy cập16
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm14
  • Hôm nay3,097
  • Tháng hiện tại94,773
  • Tổng lượt truy cập30,366,920
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây