Viết ở một làng nghề

Thứ sáu - 26/11/2010 04:36
Ảnh minh họa Ảnh minh họa
Ông nói vui mà tôi nghe thật buồn
“Bây giờ cha truyền nhưng con cái chắc gì chịu nối...”
Sông càng chảy càng xa nguồn cội
Con sãi ở chùa chẳng còn quét lá đa

Những chàng trai bỏ làng lên phố
Khát cháy giấc mơ đổi đời
Nửa đêm giật mình
Câu “Nhất nghệ tinh...” vẫn còn đau.

Bàn tay người thợ tài hoa
Năm tháng lấm lem bùn đất
Không thể nặn nên những giấc mơ có thực
Mồ hôi rơi...
Mặn chát môi người
Vá víu một đời
Nguyên vẹn đam mê.

Những cụ già sống bằng kí ức
Nửa đêm trở dậy nhóm lửa lò
Ngày mai đất sẽ nở hoa
Hết đêm nắng lại chan hòa đấy thôi...

Tác giả: Trương Trọng Nghĩa


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

 

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Bản quyền thuộc về @ Thơ Trẻ