Lê Nhi “cọ thanh xuân trên mảnh đời lữ khách”

Thứ bảy - 16/04/2022 02:35 314 0
Nhà thơ trẻ Lê Nhi
Sinh năm 1988
Quê quán Nam Định
Hiện tại sống và làm việc tại Hải Phòng, Hội viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Hải Phòng
Chị đã có nhiều thơ in chung và nhiều tác phẩm in báo Trung Ương và Địa Phương

 
Nhà thơ trẻ Lê Nhi
Nhà thơ trẻ Lê Nhi
Thotre.com xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị.

Mưa Xuân

li ti đám mây trắng rải trên cọng bông tigon ngoài ban công
làm ẩm ương lũ sẻ biếng lười ủ mình trong tổ
ướt tóc ai ngồi hong mắt xa xăm hướng ngõ
từng giọt tí tách gọi mùa.

những hạt mưa long lanh đêm nay rỏ nóc fibro
cộng vào tôi vang khúc ca kỳ diệu
khúc ca tha hương gói quê nhà phía sau đèn đường chạm đâu cũng thiếu
khúc ca hát lên nấm mộ đời

từng nếp nhà xưa, từng đoá môi
trườn vào tôi lênh đênh dòng Tam Bạc
những con thuyền cong, những con đò cạn
như những dúm mạ đọng mưa non mẹ vội cấy sau chùa...

giọt nhẹ tênh gõ mõ giữa trưa
thấm vào bóng tôi cheo neo viễn xứ
qua đêm nay ngày mai bung nở
những nụ mầm xanh, những mảnh đời xanh

ngửa mặt lên rửa mình
tôi chợt thấy một giọt nước trong veo chắt từ đám mưa
nóc phố...

Phố Mùa Đông

tia nắng
xuyên thủng tôi
giữa lòng phố

Những gương mặt ngun ngút khói
sắc thái in bóng đáy chén trà

Phố một ngày mùa đông
những cái tên đường nằm co mình đếm mùa rời rạc
những dòng người nhớn nhác
và lũ chim thảng thốt hót trên đầu

tôi đi giữa phố mùa đông
cọ thanh xuân trên mảnh đời lữ khách

xòe lòng tay ra đếm tuổi mình
lỗ chỗ giọt nắng...

Ru tôi

Tôi sinh ra từ nơi gốc rạ
tiếng sáo diều ru ngủ à ơi
giấc mơ trưa mang hình con hạc
như dáng cha nghiêng ngã một đời

tôi sinh thời cơ hàn cơn đói
ước mơ bay gói sau vũng ao làng
và mẹ tôi trũng sâu đuôi mắt
cho tôi trôi
trôi về phía đêm ngoan

tôi lớn lên như cây xuyên thủng nắng
balo mang hoài bão tuổi xuân thì
có dáng chị
lưng cha
và tóc mẹ
gặn đầy cong ngăn kéo
tôi đi

mấy mươi năm tôi làm người thành phố
tóc thôi vương mùi bồ kết quê nhà
vẫn lem luốc khi ngửi mùi rơm rạ
hôm nay về làm đứa bé
làng ta...!

Giấc Mơ Mang Bóng Con Diều

Lâu lắm không về lại quê cũ
mơ hồ trôi xa...
thấy mình giống con chim trên cây xiêm già
khát tự do
muốn vục mỏ bẩy cửa lồng
cong sắt
hướng phía mặt trời

gió heo may thốc gốc rạ mồ côi
tháng ba mót hạt thóc gầy gằm nơi đụm cỏ
hạt vỡ
nở đoá hàn vi.

mùa vẫn rít lên đáo hạn kỳ
cõng trên vai hanh mòn khuôn mẹ
Tiếng thở dài rất khẽ
thõng thượt đêm...

đung đưa cha đốt bấc đèn
bằng giấc trưa vương mùi rơm nếp
cầu Ngói, chợ Lương có biết?
thành phố tôi đi không khói đốt đồng!

mênh mông
bóng con diều nhỏ
lững thững trôi...

* cầu Ngói, chợ Lương - địa danh Nam Định

Sắc Phố

Khi hong mình đợi chiều nhú lên
tôi đi tìm mặt trời ú tim sau cánh gà nhà hát
sân khấu đời bỗng dưng ồ ạt
ngàn vạn tiếng rao

Bánh dậm
bánh giò
bánh mì que...thốc từ tim đứa quê bám phố
cong gác ba ga chiếc mi ni xanh chở đầy bông cỏ
và tiếng kẻng gõ lên những cánh nhạn cuối ngày

tôi đợi chiều
vàng mình đổ trên vạt cây
loài người vội vã chạy đi như ngày vừa tắt nắng
mùi thị thành xộc lên hóp mũi rệu rão
con cò lạc cơn mê cõng rơm rạ phía không người...

Tôi sẽ ngồi đếm cột đèn đường mặc phố đầy vơi
sáng bừng lên gương mặt trẻ con thành thị
những ứớc mơ mang sắc rực rỡ
gợn trong trong ánh mắt màu xanh

u u ga cuối độc hành
Cầu Đất chát chao ray cũ
phố nhuộm chật gam thiếu ngủ

lòng tôi nhẫy nhụa
          phía chiều ...


 

Tác giả: Lê Nhi

 Từ khóa: Lê Nhi

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây