Bài thơ bên bục giảng

Thứ tư - 30/12/2009 08:58
Anh đừng cười em bộc bạch suy tư
Những cảm xúc đôi khi chừng khó nói
Bên bục giảng, bên buồn vui ngày mới
Có vời vợi hình anh mắt đắm nhìn em.
Đời nhà giáo đâu chỉ những hoa thơm?
Có cả giọt đắng cay và nước mắt
Người trồng cây phải tận tường hiểu đất
Khi hạt gieo, trông ngày hạt nẩy mầm.
 
Ai đếm được những lo toan âm thầm
Trang giáo án cứ bộn bề con chữ
Học trò nào nét rụt rè, tư lự
Vẻ hồn nhiên mất cắp giữa cuộc đời?
 
Trò nhỏ nào chiều tan học mưa rơi
Sấp vé số ướt nhòa hay nước mắt?
Những mảnh đời tuổi thơ cơ cực
Đường gập ngềnh con chữ rụng phía sau…
 
Bến thì rộng, đò thì chật sông sâu…
Người chủ đò phải vững tay chèo lái
Đoàn lữ khách ai đi, ai trở lại
Ai nhớ, ai quên lúc bến vắng chiều buông?
 
Đời nhà giáo cho em những yêu thương
Cho em điệu vần “Bài thơ bên bục giảng”
Để mỗi khi thả hồn vào thầm lặng
Lại được nhớ anh, nhớ kỷ niệm mái trường.

Tác giả bài viết: Mã số A158

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến trang Thơ Trẻ từ đâu?

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Hôm nay4,660
  • Tháng hiện tại150,205
  • Tổng lượt truy cập28,612,897
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây