Cây đàn kìm của cha

Thứ hai - 11/01/2010 13:48
Cha tôi treo cây đàn kìm trên bức vách thời gian
Bụi phủ mờ giai điệu bi ai lạc lõng
Hồn người mở đất lưu lạc xứ hạc trắng
Gió réo rắt gọi về linh thiêng nốt nhạc trầm

Phím lõm chìm khuất sâu nỗi ăn năn
Tôi hòa điệu khúc đời tôi bi tráng
Cha ơi! Làm sao con gảy ngân vang khúc yêu thương câm nín
Sợi dây đàn chùng rơi khuyết nửa vầng trăng

Nước mắt tiếc thương đẫm ướt trời đêm
Con nhờ tiếng vạc sành gọi hồn cha hun hút
Cây đàn kìm mê man miền quên lãng
Nước mắt con tràn phím lõm ngân điệu nhớ trái tim.

Tác giả bài viết: Mã số A140

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

Thăm dò ý kiến

Theo bạn giao diện của Thơ Trẻ hiện nay như thế nào?

Thống kê
  • Đang truy cập14
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay4,660
  • Tháng hiện tại150,775
  • Tổng lượt truy cập28,613,467
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây