Để cỏ giật mình nảy những mầm xuân

Thứ năm - 20/08/2009 17:32
Gặp những nhà thơ, câu hỏi của tôi sau cái bắt tay
“Làm thơ có đủ sống không anh”
Họ đáp lại bằng giọng cười xuề xòa dễ dãi
“Em à, thời buổi này ai đi mua thơ?”
 
Những người tôi hâm mộ nói thật cứ như đùa
Sự thật chạm môi tôi, đắng hơn thường lệ
 
Ôi những nhà thơ, sao họ giản dị và chân thành đến thế!
Dù câu chữ của họ có thể gọi bình minh lên, dìm mặt trời xuống núi, vớt một mảnh trăng chết đuối, gọi mùa nở hoa
 
Nhưng bên tôi họ vẫn cười xòa
Tôi chẳng đủ tinh để nhận thấy khuôn mặt họ in sự lo toan của nhọc nhằn cơm áo
Nỗi lo toan tôi thường thấy trên khuôn mặt những người giàu có, những tay chơi cổ phiếu, những chủ doanh nghiệp chỉ biết chúi mũi chạy theo tiền
 
Thơ đầy túi cứ móc ra đi anh!
Không có thơ dòng máu trong tim em chảy chậm, cơn mơ rơi về miền sa mạc, mắt khát lệ buồn vui
 
Những nhà thơ ơi!                               
Hãy cứ là những con chim vừa bay vừa hót
Thả xuống đời tiếng ca lảnh lót, để cỏ giật mình nảy những mầm xuân…

Tác giả: Nguyễn Phan Quế Mai

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây