Hà Nội

Chủ nhật - 10/10/2010 06:34 2.170 0

Hà Nội

Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội
Hà nội tự sinh và tự lớn trong tôi
Một cây yêu thương xum xuê vòm lá
Cây yêu thương tạc hình cột cờ Hà nội ngọn cờ phất phới thổi vào hồn tôi hai từ “Tổ quốc” tôi phóng xe qua tóc cũng rạo lên màu cờ đỏ
Cây yêu thương mang hình hài phố cũ nắng ngủ quên trên mái ngói nghiêng nghiêng chảy vào lòng tôi lóng lánh rêu phong thành quách
Hồ Gươm Hồ Tây Hồ Ngọc Khánh những mặt hồ sóng sánh đổ vào tôi ánh sáng
Di cư vào tôi những đỏ trắng tím hồng của hoa phượng, loa kèn, bằng lăng, sen ngát
Du mục vào tôi chợ hoa đêm Quảng Bá những vầng nón lá sáng vầng trăng 
 
Bãi sông Hồng cong dáng em thiếu nữ mùi hoa sữa vương mềm tóc
Cửa Ô vào đêm mở ra lối nhỏ ảo mờ sương phủ lạc bước người về
Ba mươi sáu phố dẫn về  ngực tháp Rùa
 
Những chiều đổ lá  xõa thu về
Dáng người gồng gánh vơi mỏng triền đê
 
Cuộc sống chảy qua ngập ngừng hè phố hàng nước chè đầu ngõ quán phở bình dân
Rất xa
Rất gần
Rất thương
Rất lạ...
 
Những hoa những lá những giọng những người
Như dành mình tôi
Như hóa thành tôi
 
Tôi không được sinh ra và  lớn lên trong Hà Nội
Hà Nội tự sinh và  tự lớn trong tôi.

Tác giả: Nguyễn Phan Quế Mai

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Cùng một tác giả

Xem tiếp 

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây