Tự khúc ngày...

Chủ nhật - 10/10/2010 09:07

Tự khúc ngày...

anh không thể mang rừng về cùng anh
Không thể mang theo chênh vênh con phố
chỉ về được cùng anh vài cọng lá thông khô
còn căn phòng
còn ô cửa sổ
còn chổ ta ngồi
và ngày của em

đất cũ đón em bằng nụ cười tươi nắng
em tự nói với em: không thích
bởi nụ cười chào nhau rất nhiều khi không thật
em tìm và gặp em - cái lạnh ngày xưa …

chiều đêm
mưa cũ
cái lạnh cũng tới
len lỏi - bao quanh chổ em ngồi
vòng tay thôi, chẳng thế nào ngăn nỗi…
lạnh lòng em - thấm đến cả đôi môi

người
một ốc đảo
mồ côi

con đường tới đâu
mà cứ bắt người ta đi, bắt người ta chạy
gốc thông già phủ choàng khăn sương tối
ghi lại những buồn vui bằng lá rụng dưới chân người

đường đến gần nhau thì xa
mà ngày lại ngắn
đi bên em sao cứ tiếc chổ em ngồi

rời rạc kiếp người
rời rạc buồn vui
rời rạc em - tôi

tự khúc ngày
rời rạc
cho em và cả cho tôi.

Tác giả bài viết: Hồ Minh Tâm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến trang Thơ Trẻ từ đâu?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Hôm nay1,244
  • Tháng hiện tại51,287
  • Tổng lượt truy cập31,176,366
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây